Câu chuyện người chiến sĩ Hà Huy Quang
iây phút vỡ òa
Hồi đó, tôi mới mười chín tuổi, thân hình gầy gò nhưng trong lòng thì lúc nào cũng như có lửa đốt. Tôi gia nhập đội Tự vệ chiến đấu. Vũ khí của tôi chẳng có gì sang trọng, chỉ là một cây gậy tre vót nhọn và một con dao găm cũ, nhưng tấm băng đỏ trên cánh tay trái mới là thứ khiến tôi tự hào nhất.
Đêm ngày 18 tháng 8, chúng tôi không ngủ. Cả Hà Nội nín thở. Tôi nhớ mình đứng gác ở một góc phố Khâm Thiên, trời mưa lăm thăm nhưng lòng người thì nóng hơn bao giờ hết. Anh em truyền tai nhau: "Lệnh tổng khởi nghĩa đến rồi!".
Giây phút vỡ òa
Sáng ngày 19 tháng 8, cả Hà Nội như một biển đỏ sao vàng. Tôi cùng đoàn người rầm rập tiến về Nhà hát Lớn. Tiếng hô "Việt Nam độc lập muôn năm!" vang lên như sấm dậy, át cả tiếng xích xe bọc thép của quân Nhật.
Tôi nhớ mãi ánh mắt của một cụ già khi thấy chúng tôi đi qua. Cụ không nói được lời nào, chỉ run run nắm lấy tay tôi, đôi mắt mờ đục nước mắt. Lúc đó tôi hiểu rằng, mình không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà còn cho nỗi nhục mất nước suốt 80 năm của cha ông.
Kỷ niệm ở quảng trường Ba Đình
Đến ngày 2 tháng 9, tôi được phân công đứng trong hàng ngũ bảo vệ lễ đài. Từ vị trí của mình, tôi nhìn thấy Bác Hồ. Người gầy nhưng đôi mắt sáng vô cùng. Khi Bác hỏi: "Tôi nói đồng bào nghe rõ không?", hàng vạn con người đồng thanh đáp: "Có!".
Giây phút đó, tôi đã khóc. Tôi khóc vì biết rằng từ nay mình không còn là dân nô lệ nữa. Hà Huy Quang tôi đã có một Tổ quốc để gọi tên.
"Chúng tôi đã đi qua những ngày đó không bằng súng ống hiện đại, mà bằng niềm tin sắt đá rằng: Người Việt Nam phải được làm chủ đất nước mình."
Đó là câu chuyện của tôi – một người lính già luôn giữ trong tim ngọn lửa của mùa thu năm ấy



