Bài viết

CÂU CHUYỆN: NGƯỜI CHIẾN SĨ TRONG BÓNG TỐI

Tuổi trẻ và con đường cách mạng Lớn lên, Nguyễn Văn Lâm rời quê ra Hà Nội làm thợ in cho một nhà in nhỏ. Ở đây, anh được tiếp xúc với những tờ báo bí mật do những người yêu nước in ra, như “Thanh Niên”, “Người Cùng Khổ”. Anh đọc say mê từng chữ, rồi lặng lẽ cất giấu để đọc cho bạn bè nghe. Một lần, anh gặp một người cán bộ cách mạng tên là anh Ba, người từ trong Nam ra Bắc để tuyên truyền và kết nạp thanh niên yêu nước vào tổ chức. Anh Ba nói: “Đất nước mình rồi sẽ độc lập. Nhưng để có ngày ấy,

Phú Thọ11/11/2025NGUYỄN THỊ MINH PHÚC (TRƯỜNG MẦM NON BẾN GÓT)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi trẻ và con đường cách mạng

Lớn lên, Nguyễn Văn Lâm rời quê ra Hà Nội làm thợ in cho một nhà in nhỏ. Ở đây, anh được tiếp xúc với những tờ báo bí mật do những người yêu nước in ra, như “Thanh Niên”, “Người Cùng Khổ”. Anh đọc say mê từng chữ, rồi lặng lẽ cất giấu để đọc cho bạn bè nghe.
Một lần, anh gặp một người cán bộ cách mạng tên là anh Ba, người từ trong Nam ra Bắc để tuyên truyền và kết nạp thanh niên yêu nước vào tổ chức. Anh Ba nói:

“Đất nước mình rồi sẽ độc lập. Nhưng để có ngày ấy, cần có những người dám hi sinh, dám đứng lên.”

Nghe những lời ấy, trái tim Lâm như bừng sáng. Anh xin được tham gia hoạt động. Từ đó, ban đêm anh cùng đồng đội bí mật in truyền đơn, treo cờ đỏ sao vàng lên cây cao, và mang tài liệu đi khắp làng, khắp phố. Nhiều lần, anh suýt bị lính Pháp bắt, nhưng vẫn không lùi bước.

🔥 Trong lao tù

Một đêm nọ, trong lúc đang dán truyền đơn kêu gọi nhân dân nổi dậy, Lâm bị bắt. Bọn lính Pháp trói anh, tra khảo suốt nhiều ngày, nhưng anh kiên quyết không khai.

“Tôi làm điều đúng cho dân tộc tôi. Các người có thể giết tôi, nhưng không giết được khát vọng tự do của dân Việt Nam!” – anh nói trong nước mắt, nhưng giọng đầy kiêu hãnh.

Chúng giam anh trong ngục tối ẩm ướt. Ở đó, anh gặp nhiều người tù cách mạng khác. Ban ngày họ lao động khổ sai, ban đêm họ truyền cho nhau niềm tin: “Rồi sẽ có ngày đất nước ta được tự do.”

🌅 Ngày độc lập

Mùa thu năm 1945, phong trào cách mạng dâng cao. Tin vui về Cách mạng Tháng Tám thành công lan khắp nơi. Lá cờ đỏ sao vàng tung bay giữa trời Hà Nội.
Ngày được trả tự do, anh Lâm lặng người nhìn dòng người hô vang “Độc lập! Tự do!”. Anh rưng rưng nước mắt – những giọt nước mắt của niềm hạnh phúc và tự hào. Bao năm gian khổ, bao hi sinh, cuối cùng ước mơ của anh và của biết bao người dân Việt Nam đã thành hiện thực.

Từ đó, anh tiếp tục cống hiến trong công cuộc xây dựng đất nước. Mái tóc bạc dần theo năm tháng, nhưng mỗi khi kể lại chuyện cũ, ánh mắt anh vẫn sáng lên, rực rỡ như ngọn lửa của tuổi trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN: NGƯỜI CHIẾN SĨ TRONG BÓNG TỐI | Câu chuyện thời hoa lửa