Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN: NGƯỜI CHIẾN SĨ TUỔI MƯỜI BẢY

Năm ấy, khi nhiều bạn bè còn ngồi dưới mái trường, Sinh – chàng trai mới mười bảy tuổi – đã khoác lên mình màu áo lính. Chiếc ba lô rộng hơn đôi vai gầy, nhưng ý chí trong đôi mắt đen lại rực sáng

Lào Cai02/12/2025Mai Huy Hiển (Đoàn xã Bảo Ái)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Sinh đã tình nguyện rời quê nhà An Dương (Thuộc vùng hồ Thác Bà cũ), một vùng quê nghèo nhà chỉ có 2 anh em trai. Cuộc sống vất vả cha mẹ quanh năm lam lũng trên nương, những vẫn cố dạy con chữ nhân, chữ nghĩa và tình yêu với quê hương đất nước, để tham gia lực lượng kháng chiến. Bước chân rắn rỏi, đôi mắt đen ánh lên sự quả quyết của tuổi trẻ, ông nói với mẹ: “Nước mình đang đánh giặc, con phải đi.”. Ngày tiễn con, mẹ nghẹn ngào: “Nhà chỉ có hai anh em… con đi nhớ giữ mình.”. Ông chỉ khẽ đáp: “Con đi đánh giặc rồi con về.”

Từ ấy, cuộc đời của ông bước sang một trang khác – trang đời của người chiến sĩ. Miền Nam, miền biển, đảo xa… nơi nào khó, nơi nào cần, ông lại có mặt.
Năm 1954 – chống Pháp ở Quảng Ninh; 1967 – vào Nam đánh Mỹ; 1969 – nhận nhiệm vụ tuyệt mật ở Cát Bà;1979 – tham gia những trận đánh biên giới. Năm 1979, chiến tranh biên giới bùng nổ. Lào Cai – quê ông – trở thành tuyến lửa. Một lần, sau nhiều giờ bám trụ, đơn vị ông nhận lệnh rút gấp. Vừa rời trận địa chưa bao lâu, pháo địch đã trùm xuống. Đồng đội chạy đến, mặt tái mét: “May cho ông Sinh! Chậm vài phút là bị bắt cả rồi”. Ông đứng lặng, như vừa chạm vào ranh giới sinh tử. Sau này kể lại, mắt ông vẫn rưng rưng: “Đời lính… sống – chết chỉ cách nhau một hơi thở”. Trải qua quá nhiều chiến trường, ký ức của ông lúc mờ lúc tỏ. Mỗi lần kể, ông lại khựng lại, nhắm mắt thật lâu như tìm nhặt từng mảnh đời trong lửa đạn. Nhưng có điều ông chưa từng quên: “Gian khổ thì không quên. Đồng đội thì không quên. Và Tổ quốc… lại càng không quên.”

Tháng 10 năm 1983, sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về An Bình. Mẹ già ôm chặt lấy con, anh trai đứng sau lau nước mắt. Hàng xóm ùa ra: “Ông Sinh về rồi! Người lính đi từ mười bảy tuổi về rồi!”. Trở về với thân hình gầy gò, đôi bàn tay chai sạn, nhưng trái tim ông vẫn nóng hổi tình yêu quê hương. Suốt đời kiên trung, sống giản dị, liêm khiết, ông trở thành người đảng viên gương mẫu. Đến nay, ông đã có 70 năm tuổi Đảng – một chặng đường hiếm có, minh chứng cho cả đời cống hiến.Giờ đây, ở thôn An Bình, ông Phan Văn Sinh vẫn kể cho con cháu nghe những mảnh ký ức vụn vỡ của đời lính. Có đoạn ông nhớ như in. Có đoạn ông phải nhắm mắt thật lâu để tìm trong nếp nhăn của thời gian. Nhưng có một điều ông luôn nói bằng giọng trầm mà vững như đá: “Tôi sống như thế là đủ rồi. Vì đất nước, vì nhân dân, vì quê hương mình.”

Ông không giàu, không chức quyền. Nhưng cuộc đời ông – từ người lính ra đi ở tuổi mười bảy – là một trang sử sống, để lại niềm tự hào cho bao thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn