Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

CÂU CHUYỆN: NGƯỜI CON GÁI ĐẤT TÂN CHÂU VÀ LỜI THỀ GIỮ VỮNG KHÍ TIẾT

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ, chị Huỳnh Thị Hưởng (biệt danh Ba Hưởng, sinh năm 1945, tại xã Long Phú, thị xã Tân Châu, tỉnh An Giang) đã khắc sâu vào lịch sử quê hương một tấm gương sáng ngời về lòng dũng cảm và sự hy sinh hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc.

An Giang25/06/2026Lê Ngọc Bảo Trâm (Cao đẳng y tế An Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN: NGƯỜI CON GÁI ĐẤT TÂN CHÂU VÀ LỜI THỀ GIỮ VỮNG KHÍ TIẾT

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ, chị Huỳnh Thị Hưởng (biệt danh Ba Hưởng, sinh năm 1945, tại xã Long Phú, thị xã Tân Châu, tỉnh An Giang) đã khắc sâu vào lịch sử quê hương một tấm gương sáng ngời về lòng dũng cảm và sự hy sinh hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc.

Với chị, cái chết không đáng sợ bằng sự phản bội. Chính niềm tin sắt đá vào lý tưởng cách mạng và tình yêu quê hương sâu sắc đã giúp người con gái miền sông nước An Giang đứng vững trước những trận đòn tra tấn tàn bạo, "chết đi sống lại" nhiều lần trong lao tù vây hãm của kẻ thù.

Chị tham gia cách mạng từ năm 1960, khi mới 15 tuổi. Ban đầu, chị làm giao liên bí mật, luồn lách qua các đồn bốt để tiếp tế lương thực, thuốc men và truyền đạt mệnh lệnh cho căn cứ. Nhờ sự mưu trí, dũng cảm, chị nhanh chóng trở thành Đội trưởng Đội biệt động mật quận Tân Châu, trực tiếp tham gia và chỉ huy nhiều trận đánh tiêu hao sinh lực địch ngay trong lòng thị trấn.

Vào cuối năm 1964, trong một lần thực hiện nhiệm vụ bám trụ địa bàn và tổ chức diệt ác trừ gian, chị Huỳnh Thị Hưởng không may sa vào tay giặc. Kẻ thù biết chị là thủ lĩnh biệt động mưu trí nên lập tức đưa chị vào phòng tra tấn đặc biệt. Chúng dùng đủ mọi cực hình dã man nhất từ tra điện, đóng đinh vào ngón tay, cho đến đổ nước xà phòng vào bụng rồi giẫm lên... hòng bắt chị phải khai ra mạng lưới cơ sở mật tại Tân Châu.

Thế nhưng, suốt nhiều ngày đêm chịu đựng nỗi đau thể xác tận cùng, câu trả lời duy nhất của người con gái 19 tuổi ấy vẫn là sự im lặng đầy bản lĩnh hoặc những lời đanh thép: "Tôi là người yêu nước, các ông muốn giết cứ giết, tôi không biết gì để khai cả!".

Gian khố, hiểm nguy luôn cận kề, ngay cả khi đối mặt với cái chết cận kề trong chuỗi ngày bị giam cầm, chị vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng. Không khuất phục được tinh thần của chị bằng đòn roi, kẻ địch hèn hạ chuyển sang dùng súng đạn để uy hiếp. Ngày 25 tháng 12 năm 1964, quân địch đã mang chị ra xử bắn công khai nhằm răn đe phong trào đấu tranh của quần chúng nhân dân địa phương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn