câu chuyện người con gái thanh niên xung phong
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA Gặp gỡ Cựu thanh niên xung phong Hà Thị Dân – bản Tân Sơn, xã Sơn Điện
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Gặp gỡ Cựu thanh niên xung phong Hà Thị Dân – bản Tân Sơn, xã Sơn Điện Hành trình tri ân của tuổi trẻ Sơn Điện tiếp tục đưa Đoàn Thanh niên đến thăm bà Hà Thị Dân, bản Tân Sơn – một cựu Thanh niên xung phong lặng thầm góp sức mình trong những năm tháng gian khó sau ngày đất nước thống nhất. Bà Dân sinh năm 1958, tuổi đời còn rất trẻ khi xung phong tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Năm 1975, bà cùng nhiều thanh niên địa phương lên đường làm nhiệm vụ đào đất, mở đường tại khu vực núi Hang Dùa, giáp danh các xã Mường Mìn và Sơn Thủy. Khi ấy, đất nước vừa bước qua chiến tranh nhưng khó khăn còn chồng chất. Giao thông cách trở, núi rừng hiểm trở, đời sống nhân dân còn nhiều thiếu thốn. Con đường qua Hang Dùa được mở ra không chỉ để nối liền các bản làng, mà còn mở lối cho phát triển kinh tế, giao thương và ổn định cuộc sống lâu dài. Bà Dân kể lại những ngày “ăn lán, ngủ rừng”, sáng sớm đã theo tiếng kẻng tập hợp, mang cuốc, xẻng, búa tạ lên núi. Địa hình toàn đá núi lởm chởm, dốc cao trơn trượt. Nhiều đoạn phải đập đá, san đất bằng thủ công, từng nhát búa, từng nhát cuốc thấm đẫm mồ hôi. Có những hôm mưa rừng đổ xuống bất chợt, bùn đất nhão nhoẹt, nhưng ai cũng động viên nhau cố gắng hoàn thành phần việc. “Khó khăn lắm, nhưng vui lắm các cháu ạ,” bà cười hiền. “Vì mình biết mình đang làm điều có ích cho bản làng.” Những bàn tay thanh niên ngày ấy, dù còn non trẻ, đã góp phần mở nên con đường xuyên núi. Và rồi, sau bao năm miệt mài lao động, niềm vui lớn cũng đến. Năm 1979, bà cùng đồng đội được dự lễ khánh thành tuyến đường tại bản Chung Sơn, xã Sơn Thủy. Ngày khánh thành, cờ đỏ rực cả một vùng. Bà bảo đó là khoảnh khắc không thể nào quên – khi nhìn con đường mình từng đổ mồ hôi công sức nay đã hoàn thành, bà con đi lại thuận tiện hơn, trẻ em đến trường đỡ vất vả hơn. Đó là phần thưởng lớn nhất đối với những người Thanh niên xung phong năm ấy. Nghe câu chuyện, các đoàn viên không khỏi xúc động. Nếu những người lính nơi chiến trường đối mặt với bom đạn, thì lực lượng Thanh niên xung phong cũng âm thầm chiến đấu với núi đá, mưa rừng và thiếu thốn – góp phần dựng xây quê hương từ những điều giản dị nhất. Trở về đời thường, bà Hà Thị Dân luôn gương mẫu, tích cực tham gia các phong trào tại bản Tân Sơn, động viên con cháu chăm lo học tập, lao động sản xuất. Dù năm tháng đã in hằn trên mái tóc, tinh thần xung kích năm nào vẫn còn nguyên vẹn trong ánh mắt và lời nói của bà. Buổi gặp gỡ khép lại khi ánh chiều dần buông trên mái nhà sàn. Các đoàn viên hiểu rằng “thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng chiến đấu nơi tiền tuyến, mà còn là những ngày tháng miệt mài mở đường, dựng xây quê hương sau chiến tranh. Từ những nhát búa đập đá ở Hang Dùa năm 1975 đến con đường khánh thành năm 1979, đó là hành trình của ý chí và niềm tin. Và hôm nay, thế hệ trẻ Sơn Điện càng thêm trân trọng những con đường mình đang đi – bởi dưới mỗi bước chân là mồ hôi, công sức của những người đi trước như bà Hà Thị Dân. “Uống nước nhớ nguồn” – không chỉ là lời nói, mà là sự tiếp nối trách nhiệm. Thời hoa lửa đã qua, nhưng tinh thần ấy vẫn sáng mãi trên quê hương Sơn Điện thân yêu.



