CÂU CHUYỆN: NGƯỜI DÂN NUÔI BỘ ĐỘI
Từ năm 1967, bà Trần Thị Lan (72 tuổi, xã Ea H'leo, tỉnh Đăk Lăk) nấu ăn, cuốc cho bộ đội, góp phần vào chiến đấu, với những ngày tháng đầy hy sinh, tập đoàn, xin biết ơn và bài học về hậu phương vững chắc.
CÂU CHUYỆN: NGƯỜI DÂN NUÔI BỘ ĐỘI Từ năm 1967, bà Trần Thị Lan (72 tuổi, xã Ea H'leo, tỉnh Đăk Lăk) nấu ăn, cuốc cho bộ đội, góp phần vào chiến đấu, với những ngày tháng đầy hy sinh, tập đoàn, xin biết ơn và bài học về hậu phương vững chắc. Nuôi dưỡng bộ đội giữa vùng đất cháy
Bà Lan sinh ra ở vùng cao Tây Nguyên, nơi rừng núi bảo la. Năm 1967, khi Mỹ mở rộng chiến tranh ra Đăk Lăk, bà tham gia dân công hỏa tuyến. "Gia đình tôi là người dân tộc thiểu số, sống nhờ nương rẫy. Chiến tranh khiến chúng tôi mất mát nhiều, nhưng chúng tôi quyết định ủng hộ bộ đội", bà kể. Bà nấu cơm, giặt quần áo, mang lương khô cho bộ đội. Họ hành quân đến đâu, bà theo đó, mang lộci bình bình, muối, đôi khi là rau rừng. Có lần, đơn vị bộ đội bị vây, bà cùng dân làng mang lương khô vào rừng. "Bom rơi như mưa, chúng tôi bò dưới đất, nhưng vẫn được đưa thức ăn. Tôi nhớ một đêm, bộ đội đói khát, chúng tôi nấu cháo bằng lá cây, nhưng tinh thần đoàn kết tạo nên mọi thứ vượt qua. Dân nuôi quân như tôi hậu phương vững chắc, góp phần vào chiến thắng", bà Lan hồi tưởng. Chiến tranh qua, bà Lan trở thành nông dân, nhưng ký ức thời hoa lửa tạo bà tham gia hội phụ nữ, kể chuyện để con cháu biết ơn hòa bình. Bà cũng hỗ trợ gia đình danh sĩ, mang quà đến thăm. Những chuyến đi cô nhớ lại những ngày tháng đầy gian lao. Bà chia sẻ: "Chúng tôi không cầm súng, nhưng góp ý bằng lương khô. Đó là cách chúng tôi chiến thắng". Bà sống với lòng tự hào. Bà cũng tham gia các hoạt động văn hóa, dạy hát dân ca cho trẻ.



