Câu chuyện người đưa thư thời chiến
Ở tuổi 17, anh Phạm Văn Quý rời ghế nhà trường để trở thành liên lạc viên. Công việc tưởng đơn giản nhưng lại đầy hiểm nguy – mỗi bức thư anh mang theo là mệnh lệnh chiến đấu, có thể quyết định thắng bại của cả đơn vị.
Có lần, trong một trận mưa bom ở cầu Nghĩa Trụ, anh bị mảnh đạn sượt qua vai, nhưng vẫn cố bơi qua sông để kịp giờ giao lệnh. Chiếc túi da đựng thư – thấm đầy bùn đất và máu – anh giữ suốt 50 năm như báu vật.
Sau ngày hòa bình, anh về làm nông, sống bình dị nơi quê cũ. Khi được hỏi về quãng đời ấy, anh chỉ nói: “Tôi không anh hùng, chỉ sợ lỡ mất giờ hẹn.” Giờ đây, những học sinh trong làng vẫn thường đến nghe ông kể chuyện, để hiểu thế nào là lòng trung thành và trách nhiệm với Tổ quốc.


