Bài viết

Câu chuyện: Người giữ đồi gió

Ninh Bình22/04/2026Chi đoàn Trường MN C phường Tiên Sơn (Đoàn phường Tiên Sơn - Tỉnh Ninh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở rìa vùng Tiên Sơn có một gò đất cao, người dân quen gọi là “đồi gió” vì quanh năm lộng gió. Trong những năm tháng chiến tranh, nơi đây trở thành vị trí quan trọng để quan sát và bảo vệ làng.

Anh Phong – một chiến sĩ trẻ của đội du kích – được giao nhiệm vụ canh gác tại đồi gió. Công việc tưởng chừng đơn giản: quan sát, báo hiệu khi có động tĩnh. Nhưng thực tế lại là những ngày dài đối mặt với cô đơn, hiểm nguy và cả những thử thách về ý chí.

Ban ngày, anh ẩn mình trong lùm cây, mắt không rời khỏi con đường dẫn vào làng. Ban đêm, gió thổi hun hút, cái lạnh thấm vào da thịt. Có những hôm mưa dầm, quần áo ướt sũng, anh vẫn không rời vị trí. Bởi anh hiểu: chỉ cần một sơ suất nhỏ, cả làng có thể gặp nguy hiểm.

Một lần, trong lúc quan sát, anh phát hiện dấu hiệu bất thường từ phía xa. Không do dự, anh lập tức gửi tín hiệu về làng. Nhờ đó, dân làng và lực lượng du kích kịp thời chuẩn bị, tránh được một cuộc càn quét bất ngờ.

Sau hôm ấy, nhiều người hỏi anh:
“Ở một mình trên đồi, cậu không sợ sao?”

Anh chỉ cười:
“Sợ chứ… nhưng nghĩ đến sau lưng mình là cả quê hương, tự nhiên thấy mình phải vững.”

Câu trả lời giản dị ấy khiến ai cũng lặng đi. Không phải vì anh không biết sợ, mà vì anh đã vượt lên nỗi sợ bằng trách nhiệm và tình yêu quê hương.

Chiến tranh qua đi, đồi gió vẫn còn đó, nhưng không còn là nơi canh gác nữa. Người dân trồng thêm cây, biến nơi đây thành một điểm xanh mát. Mỗi khi đứng trên đồi, nhìn về phía làng, người ta lại nhớ đến anh Phong – người đã từng lặng lẽ giữ bình yên từ chính nơi đầy gió ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn