Bài viết

Câu chuyện: Người “giữ mạch máu giao thông” giữa lửa đạn

Ninh Bình13/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, người ta thường nhớ đến những trận đánh vang dội, những chiến công hiển hách. Nhưng bên cạnh đó, có một lực lượng thầm lặng mà vô cùng quan trọng – những thanh niên xung phong ngày đêm bám đường, giữ cho những tuyến giao thông huyết mạch không bao giờ bị đứt đoạn. Trong số đó, cựu Thanh niên xung phong Vũ Văn Thành – người con của thị trấn Thịnh Long – là một tấm gương tiêu biểu.

Sinh ra và lớn lên nơi vùng biển Hải Hậu, tuổi thơ của ông gắn với sóng nước và những chuyến ra khơi. Nhưng khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh ác liệt, ông đã gác lại cuộc sống bình dị ấy để lên đường tham gia lực lượng thanh niên xung phong – mang theo tinh thần “đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên”.

Ông được điều động phục vụ tại các cung đường trọng điểm ở Hà Tĩnh và Quảng Bình – những “tọa độ lửa” trên tuyến chi viện chiến lược từ hậu phương ra tiền tuyến. Đây là những khu vực thường xuyên bị máy bay địch đánh phá ác liệt, nhằm cắt đứt con đường tiếp tế của ta.

Công việc của ông và đồng đội không có tiếng súng trực diện, nhưng lại đối mặt với hiểm nguy không kém gì chiến trường. Đó là những đêm trắng san lấp hố bom, là những giờ phút chạy đua với thời gian để khôi phục lại con đường vừa bị đánh phá, là những lần đối diện với bom nổ chậm có thể phát nổ bất cứ lúc nào.

Mỗi khi tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, ai cũng hiểu rằng hiểm nguy đang đến gần. Nhưng thay vì lùi bước, họ lại tiến lên. Khi bom vừa dứt, khói bụi còn chưa tan, những người thanh niên xung phong đã có mặt trên đường, tay cuốc, tay xẻng, nhanh chóng san lấp, sửa chữa, đảm bảo cho những đoàn xe tiếp tục hành quân.

Vũ Văn Thành là một trong những người như thế – lặng lẽ, bền bỉ và đầy trách nhiệm. Đồng đội nhớ về ông như một người luôn xung phong đi đầu, không ngại việc khó, không sợ hiểm nguy. Với ông, mỗi mét đường được thông là một phần đóng góp cho chiến trường, là một bước tiến gần hơn đến ngày chiến thắng.

Có những đêm mưa bom, đất đá vùi lấp cả đoạn đường, công việc trở nên nặng nề gấp bội. Nhưng ông và đồng đội vẫn kiên trì làm việc, không nghỉ ngơi, bởi họ hiểu rằng phía sau mình là cả một chiến trường đang chờ tiếp tế.

Có những lúc mệt mỏi tưởng chừng không thể đứng vững, nhưng chỉ cần nghĩ đến nhiệm vụ, nghĩ đến đồng bào, chiến sĩ nơi tiền tuyến, ông lại có thêm sức mạnh để tiếp tục.

Chiến tranh qua đi, những con đường năm xưa giờ đã rộng mở, yên bình. Nhưng dấu chân của những người thanh niên xung phong như ông vẫn còn in đậm trong ký ức của lịch sử.

Với những đóng góp bền bỉ và dũng cảm, ông được Đảng và Nhà nước trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì cùng nhiều phần thưởng, trong đó có Kỷ niệm chương Cựu Thanh niên xung phong – sự ghi nhận xứng đáng cho những năm tháng cống hiến không mệt mỏi.

Trở về quê hương Thịnh Long, ông sống giản dị như bao người dân vùng biển khác. Không kể nhiều về quá khứ, không nhắc nhiều đến những gian khổ đã trải qua, ông chọn cách sống lặng lẽ, khiêm nhường. Nhưng trong lòng người dân địa phương, ông luôn là một tấm gương sáng – không chỉ bởi những gì đã làm trong chiến tranh, mà còn bởi cách ông sống sau chiến tranh: chân thành, nghĩa tình và luôn hướng về cộng đồng.

Câu chuyện của cựu Thanh niên xung phong Vũ Văn Thành là câu chuyện của những con người đã “giữ mạch máu giao thông” giữa lửa đạn – những con người thầm lặng nhưng không thể thiếu trong chiến thắng của dân tộc.

Hôm nay, khi đi trên những con đường bằng phẳng, khi cuộc sống đã yên bình, chúng ta càng thấm thía hơn giá trị của những hy sinh ấy. Bởi mỗi con đường hôm nay đều được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả tuổi trẻ của những con người như ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn