CÂU CHUYỆN: NGƯỜI LIÊN LẠC BĂNG RỪNG
Những năm kháng chiến, giữa vùng rừng Lộc Ninh – Suối Ông Hùng, có những con đường không có trên bản đồ. Đó là những lối mòn nhỏ, len lỏi qua rừng, băng qua suối, nối từ căn cứ này sang căn cứ khác. Những con đường ấy không có biển chỉ dẫn, không có dấu hiệu rõ ràng, nhưng lại là mạch sống của cả một vùng kháng chiến.
Và trên những con đường đó, có những con người gần như không được nhắc tên.
Anh Tư là một người như vậy.
Anh còn rất trẻ khi được giao nhiệm vụ liên lạc. Không phải cầm súng ra trận, không trực tiếp đánh địch, nhưng công việc của anh lại nguy hiểm theo một cách khác. Anh mang theo tin tức, tài liệu, có khi là mệnh lệnh quan trọng, phải vượt qua những cánh rừng đầy nguy hiểm để đưa đến đúng nơi, đúng lúc.
Ban đầu, anh đi cùng người khác để học đường. Sau vài lần, anh bắt đầu đi một mình. Không có la bàn, không có bản đồ, anh thuộc đường bằng trí nhớ, bằng cảm giác, bằng những dấu hiệu rất nhỏ mà chỉ người quen rừng mới nhận ra.
Có những ngày anh đi từ sáng đến tối, băng qua nhiều khu vực khác nhau. Có khi phải lội suối, có khi phải vòng tránh những khu địch đang càn. Có hôm trời mưa lớn, đường trơn trượt, nhưng anh vẫn phải đi, bởi tin tức không thể chậm.
Một lần, khi đang trên đường mang tài liệu, anh phát hiện dấu vết lạ trên lối mòn quen thuộc. Đó là dấu giày đinh của lính. Anh dừng lại rất lâu, quan sát, rồi quyết định không đi tiếp con đường cũ.
Anh vòng qua một hướng khác, xa hơn, khó đi hơn, nhưng an toàn hơn.
Chính quyết định đó đã giúp anh tránh được một cuộc phục kích.
Có lần khác, anh đang băng qua một đoạn rừng thưa thì nghe tiếng máy bay. Không kịp tìm chỗ ẩn nấp, anh chỉ còn cách ép sát xuống đất, nằm im giữa những bụi cây thấp. Máy bay bay thấp, quần thảo một lúc lâu rồi mới rời đi.
Anh nằm đó rất lâu, không dám cử động.
Khi mọi thứ yên tĩnh trở lại, anh mới đứng dậy, tiếp tục đi.
Công việc của anh không có tiếng súng, không có những trận đánh lớn. Nhưng mỗi chuyến đi đều là một lần đối mặt với nguy hiểm. Nếu bị bắt, không chỉ anh, mà cả hệ thống liên lạc có thể bị lộ.
Anh hiểu điều đó.
Nên anh luôn đi trong im lặng.
Không kể nhiều với ai.
Không để lại dấu vết.
Chỉ đi… và đến.
Những năm sau đó, khi chiến tranh bước vào giai đoạn ác liệt hơn, những chuyến đi của anh càng nhiều hơn. Tin tức dày hơn, đường đi nguy hiểm hơn. Nhưng anh vẫn tiếp tục.
Không ai trao cho anh huân chương ngay lúc đó.
Không ai gọi anh là anh hùng.
Nhưng nếu thiếu những người như anh, những mệnh lệnh sẽ không đến nơi, những trận đánh sẽ không đúng thời điểm, và cả một thế trận có thể bị gián đoạn.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, có người hỏi anh:
“Lúc đó có sợ không?”
Anh chỉ cười nhẹ, nói:
“Có chứ. Nhưng không đi thì ai đi.”
Câu trả lời đơn giản.
Nhưng đủ để hiểu.
Rằng có những con người không cần đứng ở tuyến đầu…
nhưng vẫn là người giữ cho cả một cuộc chiến vận hành.



