Bài viết

câu chuyện người liên lạc nhỏ

Lào Cai14/05/2026Sùng Thị Sa (Chi đoàn thôn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI LIÊN LẠC NHỎ TUỔI

Năm 1972, tại một vùng quê miền Trung bị địch chiếm đóng, có một cậu bé tên Bình mới mười bốn tuổi nhưng đã trở thành người liên lạc quen thuộc của bộ đội địa phương.

Bình mồ côi cha từ nhỏ. Cha em hy sinh trong một trận càn của địch khi em mới lên năm tuổi. Mẹ Bình ngày ngày đi làm thuê nuôi con, còn Bình vừa chăn trâu vừa giúp cán bộ cách mạng đưa thư, dẫn đường.

Vì nhỏ tuổi nên địch ít để ý đến em. Nhưng chính điều đó lại giúp Bình nhiều lần hoàn thành nhiệm vụ nguy hiểm.

Một buổi chiều, cán bộ du kích giao cho Bình một bức thư mật cần chuyển gấp sang xã bên.

Người cán bộ dặn:

– Bức thư này rất quan trọng. Con phải đi thật cẩn thận.

Bình gật đầu rồi giấu lá thư vào cán dao tre buộc sau lưng. Em men theo bờ ruộng, lội qua con suối nhỏ rồi băng vào rừng.

Giữa đường, Bình phát hiện lính địch đang chặn ở cây cầu duy nhất dẫn sang xã bên. Nếu quay lại thì không kịp thời gian.

Suy nghĩ một lúc, em quyết định đi đường rừng dù nơi đó có nhiều hầm chông và thú dữ.

Trời tối rất nhanh. Tiếng côn trùng kêu dày đặc trong rừng khiến không khí càng đáng sợ. Nhưng Bình vẫn cố bước tiếp.

Đến gần nửa đêm, em mới tới nơi giao thư an toàn.

Người cán bộ nhận thư xúc động xoa đầu Bình:

– Cháu giỏi lắm! Nhờ bức thư này mà đơn vị kịp thay đổi kế hoạch tránh được trận càn lớn.

Từ đó, Bình càng được mọi người tin tưởng.

Một lần khác, trong khi đang đưa cán bộ qua làng, Bình bất ngờ gặp toán lính địch đi tuần.

Tên chỉ huy quát lớn:

– Đứng lại!

Bình nhanh trí kéo cán bộ trốn xuống mương nước rồi giả vờ đi bắt cá.

Tên lính nghi ngờ hỏi:

– Mày có thấy Việt Cộng chạy qua đây không?

Bình lắc đầu:

– Cháu chỉ đi bắt cá thôi.

Thấy cậu bé gầy gò, chân tay lấm bùn, chúng không nghi ngờ nữa rồi bỏ đi.

Sau khi thoát hiểm, người cán bộ xúc động nói:

– Nếu không có cháu, hôm nay chú khó mà thoát được.

Bình chỉ cười:

– Cháu còn nhỏ nhưng cũng muốn góp sức đánh giặc như mọi người.

Những ngày chiến tranh ác liệt, Bình đã nhiều lần vượt qua hiểm nguy để làm nhiệm vụ. Có hôm em bị sốt nhưng vẫn cố đi liên lạc vì sợ chậm công việc của bộ đội.

Một đêm, trong lúc dẫn đường cho du kích, Bình không may bị địch phát hiện. Chúng bắt em lại rồi tra hỏi:

– Bộ đội đang ở đâu?

Dù bị đánh đập đau đớn, Bình vẫn kiên quyết không khai.

Cuối cùng, lợi dụng sơ hở của địch, em trốn thoát và báo tin cho đơn vị kịp thời rút lui an toàn.

Ngày miền Nam giải phóng, Bình khi ấy đã trở thành chàng thanh niên khỏe mạnh. Em tiếp tục tham gia xây dựng quê hương sau chiến tranh.

Nhiều năm sau, mỗi lần kể lại câu chuyện thời chống Mỹ, Bình luôn nói:

– Khi Tổ quốc cần, dù là trẻ nhỏ cũng có thể góp sức mình.

Câu chuyện về người liên lạc nhỏ tuổi đã trở thành biểu tượng đẹp của lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước của thiếu niên Việt Nam trong kháng chiến.

Bài học rút ra:
Dù ở độ tuổi nào, mỗi người đều có thể đóng góp cho quê hương đất nước bằng tinh thần trách nhiệm, lòng dũng cảm và ý chí kiên cường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
câu chuyện người liên lạc nhỏ | Câu chuyện thời hoa lửa