Bài viết

câu chuyện Người lính

Phú Thọ24/12/2025Sưu tầm (Đoàn xã Phú Khê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phạm Văn Tư sinh ra tại Hương Lung (hiện nay xã Phú Khê). Khi chiến tranh lan rộng, ông Tư cùng nhiều thanh niên trong khu gia nhập lực lượng dân quân tự vệ, vừa lao động sản xuất, vừa sẵn sàng cầm vũ khí bảo vệ quê hương.

Thời điểm đó, vũ khí của dân quân rất thô sơ: vài khẩu súng trường cũ, một ít lựu đạn, còn lại chủ yếu là gậy gộc, giáo mác tự tạo. Nhưng tinh thần thì không bao giờ thiếu. Mỗi đêm, ông Tư cùng đồng đội thay nhau tuần tra, canh gác, cuối xóm, bảo vệ từng mái nhà, từng con đường.

Những đêm không trăng, sương xuống dày, cả làng chìm trong tĩnh lặng đến nghẹt thở. Ông Tư nhớ mãi cảm giác căng thẳng khi nghe tiếng động lạ giữa đêm khuya: có thể là thú rừng, nhưng cũng có thể là toán lính địch trinh sát. Mỗi lần như vậy, tim đập thình thịch, tay siết chặt vũ khí, mắt căng ra quan sát từng bụi tre, từng lối mòn.

Có lần, trong một đợt càn quét lớn, địch bất ngờ tiến vào làng lúc rạng sáng. Ông Tư cùng tổ dân quân nhanh chóng phát tín hiệu báo động, đưa cán bộ và người dân sơ tán. Trong lúc hỗn loạn, ông bị mảnh đạn sượt qua tay, máu chảy nhiều nhưng vẫn cố nén đau, tiếp tục bám trụ cho đến khi mọi người được đưa đến nơi an toàn.

Sau đợt ấy, ông phải nằm điều trị một thời gian ngắn, nhưng vừa khỏe lại đã xin trở về đơn vị dân quân. Với ông, rời vị trí khi làng xóm còn nguy hiểm là điều không thể chấp nhận. “Làng mình mà không giữ thì giữ cái gì?”, ông thường nói với anh em như vậy.

Ngày hòa bình lập lại, lực lượng dân quân giải tán, ông Tư trở về với ruộng đồng, tiếp tục cuộc sống của một người nông dân thuần phác. Những năm tháng cầm súng canh làng tưởng chừng đã lùi xa, nhưng mỗi khi nghe tiếng kẻng, tiếng trống hội, ký ức về những đêm thức trắng lại ùa về nguyên vẹn.

Giờ đây, khi kể lại cho con cháu nghe, ông Tư chỉ mong thế hệ trẻ hiểu rằng:
“Hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao người dân như chúng tôi.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn