Câu chuyện người lính
Câu chuyện người lính
Ông hay ngồi ở hiên nhà mỗi buổi chiều, mắt nhìn xa xăm về phía cánh đồng trước ngõ. Tôi hỏi ông:
“Ông ơi, ngày xưa đi bộ đội… có sợ không?”
Ông chậm rãi cười, đôi mắt long lanh như đang soi lại cả một trời kỷ niệm:
“Ngày ấy, ai mà chẳng sợ, cháu ạ. Nhưng thương nước, thương nhà thì bước chân tự nhiên cứ thế mà đi.”
Ông kể, năm ấy ông chỉ mới đôi mươi, trẻ, khỏe và đầy nhiệt huyết. Cả làng có sáu người thanh niên lên đường. Họ hứa với nhau:
‘Hết chiến tranh, tụi mình lại cùng nhau về làng, tổ chức một bữa rượu thật to.’
Nhưng chiến tranh đâu cho ai giữ trọn lời hứa.
Ông nhớ rõ một buổi tối hành quân qua rừng Trường Sơn, pháo từ đâu ập tới. Khói bụi mịt mù, tiếng gọi nhau thất thanh. Ông bị sức ép làm ngất đi. Khi tỉnh dậy, chân trái ông đã băng kín, còn trong đội hình thì thiếu mất ba người—ba người bạn cùng làng, cùng lời hẹn ngày nào.
Ông ngừng một lát, xoa xoa vết sẹo trên chân:
“Vết thương rồi cũng lành, nhưng nỗi nhớ thì chẳng lành được, cháu ạ.”
Sau chiến tranh, ông trở về, mang trong mình thương tật và cả những ký ức chẳng thể quên. Mỗi dịp 27/7, ông lại mặc bộ quân phục đã cũ, chậm rãi thắp hương trước bàn thờ liệt sĩ của làng. Tôi đứng cạnh, nghe ông lẩm nhẩm:
“Các cậu đi trước, để tôi được về sau. Tôi sống thay phần của các cậu.”
Tôi hỏi:
“Ông có bao giờ thấy buồn không?”
Ông cười hiền:
“Buồn chứ. Nhưng cũng tự hào. Vì nhờ những người ngã xuống và những người còn lại như ông mà đất nước được bình yên để cháu lớn lên hôm nay.”
Chiều xuống, gió thổi nhẹ qua hàng tre, áo ông bay phần phật. Nhìn ông, tôi chợt hiểu:
Không phải ai cũng là anh hùng, nhưng có những con người bình dị đã sống và chiến đấu bằng cả trái tim mình – và ông tôi chính là một trong số đó.



