Cựu chiến binh

câu chuyện người lính

Hải Phòng17/01/2026Lưu Thị Mến (Đoàn xã Vĩnh Hải)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Huân chương kháng chiến hạng Ba, ba huân chương giải phóng, huy hiệu trung dũng quyết thắng của trung đoàn 42, huy hiệu chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, kỉ niệm chương cựu chiến binh, kỉ niệm chương hội nông dân, …. Từng đó đã đủ cho ta cảm nhận được chủ nhân của những tấm huân chương là một người đầy nhiệt huyết và cống hiến hết mình cho đất nước. Ông Nguyễn Trung Tính_ Người lính năm ấy giờ đã là một cựu chiến binh, nhưng cứ mỗi lần nhớ lại những ngày tháng trên chiến trường giọng kể của ông đầy nghẹn ngào xúc động.

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Năm 19 tuổi ông lên đường nhập ngũ đóng tại Đồ Sơn, sau chuyển ở đại đội 3, tiểu đoàn 342, trung đoàn 42, bộ tư lệnh 350. Ở đó ông được cử đi học lớp quân y và điều vào Nam chiến đấu. Suốt chặng đường vượt Trường Sơn ông vừa là một bác sĩ cứu chữa và điều trị cho các chiến sĩ. Vừa là một đội trưởng văn nghệ làm thơ, ca hát để các chiến sĩ có thêm niềm vui và động lực quên đi những vết thương đau cắt da thịt, quên đi nỗi nhớ nhà da diết.

Trong một lần đi làm nhiệm vụ ông bị thương và được đưa về Viện Quân Y K71A đoàn 500 cục hậu cần Miền Đông Nam Bộ. Nhưng do vết thương nặng lên ông đã bị hỏng một mắt trái và không thể về đơn vị để tiếp tục chiến đấu cùng đồng đội được nữa. Biết được ông có chuyên môn, viện trưởng viện Quân Y lúc đó đã giữ ông ở lại để làm việc tại đây. Dù không trực tiếp cầm súng chiến đấu nhưng ông vẫn luôn tận tâm cống hiến công sức của mình cũng như tận tình chăm sóc các chiến sĩ thương binh.

Năm 1971 tình hình biên giới Việt Nam và Campuchia diễn ra căng thẳng ông đã tình nguyện tham gia đội phẫu thuật và lên đường chữa trị cho các chiến sĩ thương binh suốt dọc năm tỉnh phía bắc. Trong hơn 4 năm đó ông đã chữa trị cho nhiều cán bộ và chiến sĩ. Có rất nhiều chiến sĩ đã bình phục sức khỏe tiếp tục ra chiến trường chiến đấu. Nhưng cũng có nhiều những chiến sĩ đã nằm lại nơi đây. Kể tới đây giọng của ông nghẹn lại không giấu được xúc động, đôi mắt sâu thẳm rưng rưng nhìn về một nơi xa xôi. Tôi thấy thời gian bỗng ngưng lại theo dòng hồi ức của ông. Lặng đi một hồi rồi ông chậm rãi kể tiếp: sau này hòa bình ông cũng đã cùng các đồng đội còn sống đến thăm phần mộ các chiến hữu đã hi sinh cũng như tìm về thăm thân nhân gia đình của các đồng đội của mình.

Về sau đội phẫu thuật của ông được điều về tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh 1975. Cho đến khi đất nước được giải phóng ông lại tiếp tục được điều về viện 175 để làm nhiệm vụ. Sau một thời gian tham gia công tác ông nhận thấy sức khỏe cũng như vết thương tái phát và không thể làm nhiệm vụ phẫu thuật được nữa. Ông đã xin được về phục viên.

Trở về quê nhà với những thương tật trên người, song trái tim tràn đầy nhiệt huyết ông vẫn tiếp tục tham gia công tác. Từ làm thư kí đội đến chủ nhiệm quỹ tín dụng rồi chuyển sang phó ban y tế xã, phó ban tài chính, … Bất kì công việc nào được giao phó ông luôn tận tâm, tận lực để hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Sau này do tuổi đã cao ông xin được nghỉ và về sinh hoạt công tác tại thôn nhà.

Và kể từ đó cái tên ông Tính ai ai trong làng ngoài xóm cũng biết đến ông vừa là hội trưởng nông dân, vừa là hội trưởng cựu chiến binh, rồi đến thanh tra nhân dân. Ông luôn hòa đồng với bà con lối xóm, ai cần giúp ông luôn sẵn lòng giúp đỡ. Mọi hoạt động trong thôn cũng trở lên sôi nổi, các phong trào cũng được ông tiên phong ủng hộ. Ông còn là cây văn nghệ thơ ca của làng.

Giờ đây ông đơn thuần chỉ là một cựu chiến binh bình dị nhưng trong ông luôn vui vẻ yêu đời. Tôi khâm phục và mỉm cười cảm ơn ông vì những cống hiến to lớn của ông cho đất nước, cho nền hòa bình độc lập. Để hôm nay tôi được ngồi đây viết lại những trang kí ức này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn