Câu chuyện người lính
Có những cuộc đời khi kể lại không cần phải tô vẽ, bởi chính thời gian đã làm nên vẻ đẹp. Cuộc đời của ông Trần Công Ninh là một hành trình như thế – đi qua chiến tranh, đi qua gian khó, và lặng lẽ cống hiến cho đến tận hôm nay.
Ông sinh ngày 20 tháng 10 năm 1946, tại xã Duyên Hải, huyện Hưng Hà, tỉnh Thái Bình. Lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chia cắt, tuổi trẻ của ông sớm được hun đúc bởi tinh thần yêu nước và khát vọng được góp sức mình cho dân tộc.
Năm 1967, ông tham gia cách mạng. Khi ấy, chàng thanh niên mới ngoài đôi mươi đã lựa chọn con đường không hề dễ dàng – rời quê hương, rời gia đình để đi theo tiếng gọi của Tổ quốc.
Ngày 06/8/1969, ông chính thức nhập ngũ. Từ đây, cuộc đời ông gắn liền với màu áo lính. Ông được biên chế vào đơn vị, sau đó thuộc Sư đoàn 316 – một đơn vị chủ lực từng tham gia nhiều chiến trường ác liệt.
Ông hành quân sang chiến trường Lào, trực tiếp tham gia chiến đấu. Những năm tháng ấy là chuỗi ngày không thể nào quên: rừng sâu, núi cao, thiếu thốn trăm bề, nhưng tinh thần thì luôn vững vàng. Ông trải qua nhiều vị trí công tác, từ chiến sĩ đến cán bộ, từ cấp B2, B1 rồi trở thành chiến sĩ chính trị. Mỗi bước trưởng thành đều được đánh đổi bằng mồ hôi, công sức và cả những hiểm nguy cận kề.
Rồi đất nước bước vào thời khắc lịch sử.
Tháng 5 năm 1975, khi non sông liền một dải, ông tiếp tục được giao nhiệm vụ làm trung sỹ tổ trưởng Đảng phụ trách trung đội Bp . Niềm vui hòa bình đến, nhưng với ông – người lính – nhiệm vụ vẫn chưa dừng lại.
Từ tháng 11/1975 đến tháng 12/1975, ông thực hiện nhiệm vụ tại Văn Thư . Đó là quãng thời gian ngắn nhưng mang dấu ấn đặc biệt trong cuộc đời quân ngũ của ông.
Ngày 05/12/1975, ông xuất ngũ, trở về quê hương. Những tưởng sau bao năm chiến đấu, ông có thể nghỉ ngơi. Nhưng không – cuộc đời ông vẫn tiếp tục những hành trình cống hiến khác. Ông tham gia công tác tại địa phương, làm thống kê xã, góp phần xây dựng quê hương sau chiến tranh.
Rồi một lần nữa, Tổ quốc lại cần.
Tháng 4 năm 1978, trước tình hình biên giới phía Bắc còn nhiều khó khăn, ông tình nguyện lên đường tăng cường cho vùng cao biên giới. Bảo vệ biên giới. Sau đó ông được tăng cường làm cán bộ huyện uỷ xã Ximacai, Lào Cai. Nay là huyện Bát sát tỉnh Lào Cai. Ở nơi biên cương ấy, cuộc sống còn nhiều gian khổ, nhưng ông vẫn lặng lẽ làm việc, góp phần giữ gìn và xây dựng vùng đất biên giới.
Hoàn thành nhiệm vụ, ông trở về quê hương, tiếp tục tham gia công tác xã hội, rồi công tác trong Ban quản trị hợp tác xã. Dù ở cương vị nào, ông cũng luôn tận tụy và trách nhiệm.
Những năm sau đó, ông gắn bó với công tác Đảng:
Năm 2008: Phó Bí thư Chi bộ Duyên Đồng.
Năm 2010: Bí thư Chi bộ 8B
Năm 2012: Bí thư Chi bộ 8A và 8B sau khi sáp nhập
Năm 2015: Nghỉ công tác là Đảng viên Chi bộ Duyên Đồng
Dù đã nghỉ công tác, ông vẫn không rời tập thể. Hiện nay, ông sinh hoạt tại Chi bộ thôn 9, xã Thượng Bằng La, tiếp tục đóng góp ý kiến, kinh nghiệm cho công tác xây dựng Đảng và đời sống địa phương.
Cuộc đời ông Trần Công Ninh là một dòng chảy dài, có lúc dữ dội nơi chiến trường, có lúc lặng lẽ giữa đời thường. Nhưng dù ở đâu, làm gì, ông vẫn giữ nguyên một phẩm chất: phẩm chất của người lính.
Đó là sự kiên cường khi đối mặt với khó khăn.Là sự tận tụy khi nhận nhiệm vụ.
Và là sự lặng thầm cống hiến không cần ghi nhận.
Người ta có thể quên đi những con số, những mốc thời gian, nhưng khó có thể quên hình ảnh một con người đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc, cho quê hương như ông.
Và có lẽ, điều đáng quý nhất không nằm ở những năm tháng đã qua, mà ở chính cách ông vẫn đang sống hôm nay – giản dị, trách nhiệm, và vẫn mang trong mình tinh thần của một người lính năm xưa.



