Câu chuyện người lính biên phòng Lê Đức Khanh – lặng thầm nơi biên cương Tổ quốc
Nhân chứng lịch sử
Câu chuyện người lính biên phòng Lê Đức Khanh – lặng thầm nơi biên cương Tổ quốc
Ông Lê Đức Khanh, sinh năm 1963, lớn lên trong một giai đoạn đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh nhưng vẫn còn nhiều khó khăn, thử thách. Tuổi trẻ của ông không ồn ào, không phô trương, nhưng lại mang trong mình một lý tưởng giản dị mà cao đẹp: được đứng trong hàng ngũ quân đội, góp phần bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Năm 1982, khi vừa tròn 19 tuổi, ông lên đường nhập ngũ. Từ những ngày đầu khoác lên mình bộ quân phục, ông đã xác định rõ con đường mình đi – con đường của kỷ luật, gian khổ nhưng đầy vinh quang. Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công về công tác tại Đồn Biên phòng 211, đóng quân tại khu vực Tả Gia Khâu, huyện Mường Khương, thuộc vùng núi hiểm trở của Hoàng Liên Sơn.
Nơi biên cương ấy quanh năm mây phủ, núi cao, đường đi cheo leo, cuộc sống còn nhiều thiếu thốn. Những người lính biên phòng như ông phải đối mặt với cái rét cắt da của mùa đông, cái nắng gắt của mùa hè, và cả những đêm dài tuần tra trong tĩnh lặng của rừng núi. Không có tiếng súng ác liệt như thời chiến, nhưng nhiệm vụ giữ gìn biên giới chưa bao giờ là nhẹ nhàng.
Ông cùng đồng đội ngày đêm tuần tra, kiểm soát đường biên, cột mốc, giữ vững an ninh trật tự khu vực. Có những chuyến đi kéo dài nhiều ngày, băng rừng, lội suối, chỉ mang theo lương khô và nước suối. Nhưng trong gian khó ấy, tình đồng chí, đồng đội lại càng thêm gắn bó. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng miếng cơm, và cả những câu chuyện quê nhà để vơi đi nỗi nhớ.
Những năm tháng từ 1982 đến 1985 tuy không dài, nhưng đủ để hun đúc trong ông bản lĩnh của một người lính biên phòng – vững vàng, kiên cường và lặng thầm cống hiến. Đối với ông, mỗi cột mốc nơi biên giới không chỉ là ranh giới lãnh thổ, mà còn là biểu tượng thiêng liêng của độc lập, chủ quyền dân tộc.
Năm 1985, ông hoàn thành nghĩa vụ và xuất ngũ trở về quê hương. Rời xa núi rừng biên giới, nhưng những ký ức về một thời áo lính vẫn luôn in đậm trong tâm trí ông. Đó là những ngày tháng gian khổ nhưng đáng tự hào – nơi ông đã sống hết mình vì nhiệm vụ, vì Tổ quốc.
Giờ đây, trong cuộc sống đời thường, ông Lê Đức Khanh vẫn giữ trọn phẩm chất của người lính năm xưa: giản dị, trách nhiệm và luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người. Với ông, quãng đời quân ngũ nơi biên cương không chỉ là ký ức, mà là một phần không thể thiếu của cuộc đời – một thời tuổi trẻ lặng thầm mà cao đẹp.



