Cựu chiến binh

Câu chuyện người lính chống Tàu bảo vệ biên giới phía Bắc

Phú Thọ22/10/2025Đoàn xã Hương Cần (Đoàn xã Hương Cần)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời Hoa Lửa – Người Lính Trung Đoàn 121, Sư Đoàn 354

Giữa đại ngàn Tây Bắc, có những dãy núi đá tai mèo vẫn còn in dấu hằn của chiến tranh. Và trong những kẽ đá ấy, máu và xương của người lính vẫn lặng thầm giữ lấy từng tấc đất quê hương. Người ta nhắc đến mặt trận Vị Xuyên – Hà Giang, như một “điện Biên Phủ của thời chống Trung Quốc xâm lược”. Và trong muôn vàn người con đất Việt đã ngã xuống hoặc trở về, có anh – người lính thuộc Trung đoàn 121, Sư đoàn 354, Quân khu II, nhập ngũ năm 1983, xuất ngũ năm 1986.

Lên đường khi biên cương chưa yên tiếng súng

Anh kể, ngày tháng 2 năm 1983, khi bước chân vào quân ngũ, anh mới chỉ tròn 19 tuổi. Ngày lên đường, mẹ dặn:

“Giữ đất, giữ người, giữ lấy danh dự của một người lính.”
Và anh đã giữ thật – bằng tất cả máu, nước mắt và cả tuổi thanh xuân.

Được biên chế vào Trung đoàn 121, Sư đoàn 354, anh cùng đồng đội hành quân lên Hà Giang – nơi mà tiếng pháo không bao giờ dứt, và địch chỉ cách ta vài trăm mét nơi chiến hào. Anh đóng quân tại các điểm chốt thuộc khu vực Thanh Thủy, Lao Chải, Lũng Cú, nơi địa hình hiểm trở, núi đá chồng lên núi đá, địch ở bên kia dãy.

Ba năm trên tuyến lửa – sống giữa ranh giới sinh tử

Ở nơi được gọi là “tọa độ lửa” Vị Xuyên, mỗi mét vuông đất có thể hứng cả trăm quả đạn pháo trong một ngày. Anh từng cùng đơn vị đào hầm trong đá, sống dưới lòng đất, ban ngày ẩn nấp, ban đêm trinh sát, thay phiên nhau canh gác và chiến đấu.

Một lần, trong đợt phản kích để giành lại cao điểm 685, đơn vị anh nhận lệnh tiến lên. Đó là một trong những điểm cao ác liệt nhất mặt trận Vị Xuyên, nơi mà đá còn tan chảy vì sức nóng của đạn pháo. Anh kể, ngày hôm đó, anh em bị thương rất nhiều. Người ngã xuống ngay khi chưa kịp đến chiến hào. Anh bị sức ép pháo làm ù tai suốt nhiều ngày, máu chảy từ tai và mũi, nhưng vẫn bám trụ trong giao thông hào để giữ trận địa.

Ba năm ở Vị Xuyên, chôn bạn đồng đội ngay bên bếp ăn, viết thư báo tử thay cho người nhà, giữ vững trận địa ngay cả khi quân số chỉ còn một nửa – đó là những ký ức ám ảnh, không dễ gì phai nhòa.

Ngày trở về và ký ức còn mãi

Năm 1986, anh xuất ngũ. Ba năm cầm súng, ba cái Tết xa nhà, nhiều lần tưởng không còn trở lại. Khi trở về quê, tóc anh đã điểm bạc vì sương gió chiến trường, giọng nói trầm hơn, và đôi mắt thường lặng đi mỗi khi nhắc về những cái tên đã nằm lại nơi đá lạnh.

Không ai phong anh là anh hùng. Không có tấm bằng khen nào treo trên tường. Nhưng anh là người lính chân chính – đã sống, chiến đấu và trở về trong thầm lặng, mang trong tim cả một “thời hoa lửa” của dân tộc – thời không thể quên.

Lời kết

Người lính E121 – F354 ấy đại diện cho hàng chục nghìn người lính từng chiến đấu nơi biên giới phía Bắc trong những năm tháng cam go nhất của Tổ quốc. Họ không chỉ giữ đất, mà còn giữ gìn lòng tự hào, phẩm chất và tinh thần Việt Nam – kiên cường, bất khuất, âm thầm nhưng mãnh liệt.

Chiến tranh đã qua, nhưng ký ức vẫn còn. Và chúng ta – thế hệ sau – cần nhớ lấy, để sống xứng đáng với những gì họ đã hy sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn