Câu chuyện người lính gắt cầu
Năm 1970, trên tuyến đường chiến lược miền Trung có một cây cầu quan trọng nối liền tuyến vận tải vào chiến trường miền Nam.
Địch thường xuyên cho máy bay đánh phá cây cầu nhằm cắt đứt đường tiếp viện của ta.
Đơn vị của anh Nam được giao nhiệm vụ bảo vệ cây cầu ấy.
Ngày nào anh và đồng đội cũng thay nhau trực gác giữa mưa bom bão đạn.
Có những đêm máy bay địch tới liên tục.
Tiếng còi báo động vang lên không ngớt.
Một lần, sau trận bom dữ dội, một nhịp cầu bị hư hỏng nặng.
Nếu không sửa ngay, đoàn xe quân sự sẽ không thể qua được.
Người chỉ huy hô lớn:
– Phải sửa cầu trước khi trời sáng!
Ngay lập tức, anh Nam cùng đồng đội lao ra giữa khói bụi.
Người khiêng gỗ, người kéo thép, người lặn xuống nước kiểm tra móng cầu.
Bom nổ xa gần nhưng không ai lùi bước.
Giữa lúc làm việc, còi báo động lại vang lên.
Máy bay địch quay trở lại.
Đồng đội gọi lớn:
– Mau xuống hầm!
Nhưng anh Nam vẫn tiếp tục cố định thanh thép cuối cùng của nhịp cầu.
Một tiếng nổ lớn vang lên khiến đất đá bắn tung tóe.
Anh bị thương ở tay nhưng vẫn cố hoàn thành công việc.
Gần sáng, cây cầu được sửa xong đúng lúc đoàn xe tiến tới.
Nhìn những chiếc xe an toàn lăn bánh qua cầu, anh Nam mỉm cười nhẹ nhõm.
Một bác tài nắm chặt tay anh:
– Cảm ơn các đồng chí đã giữ được cây cầu.
Anh chỉ cười hiền:
– Miền Nam còn cần hàng thì chúng tôi còn giữ cầu.
Suốt những năm chiến tranh, biết bao người lính công binh và bảo vệ cầu đường đã âm thầm chiến đấu như thế.
Họ không trực tiếp cầm súng ngoài mặt trận lớn nhưng sự hy sinh của họ góp phần quan trọng vào thắng lợi chung của dân tộc.
Ngày nay, cây cầu năm xưa đã được xây mới khang trang hơn.
Nhưng người dân nơi đây vẫn nhớ mãi những người lính đã từng lấy thân mình giữ cầu giữa thời hoa lửa.
Bài học rút ra:
Mỗi công việc dù thầm lặng nhưng nếu được thực hiện bằng tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước đều góp phần làm nên sức mạnh của dân tộc.


