CÂU CHUYỆN NGƯỜI LÍNH GIÀ
Chiều cuối thu, gió thổi nhè nhẹ qua rặng tre đầu làng. Tôi cùng các bạn học sinh ghé vào nhà bác Tư – người cựu chiến binh sống cách nhà tôi chỉ vài ngõ nhỏ. Bác đã ngoài bảy mươi, dáng người gầy nhưng vững, mái tóc bạc trắng như cước. Gặp tôi, bác cười hiền và mời vào ngồi trong căn nhà nhỏ có treo tấm ảnh tập thể của đơn vị bác chụp sau ngày giải phóng.
Khi tôi hỏi về quãng đời trận mạc, bác khẽ hít một hơi thật sâu như để lục lại ký ức. “Chiến tranh qua lâu rồi cháu ạ… nhưng có những chuyện không bao giờ quên được,” bác nói.
Bác Tư nhập ngũ năm đúng mười chín tuổi. Hành trang bác mang theo khi rời quê chỉ có bộ quần áo nâu mỏng, ít gạo rang và lá thư mẹ dặn: “Con đi mạnh giỏi, nhớ giữ lấy mình.
Những ngày đầu vào đơn vị, bác được huấn luyện trong rừng. Có hôm mưa rừng xối xả, quần áo ướt sũng cả tuần, nhưng tinh thần ai cũng rực cháy.
Trận đánh bác nhớ nhất là ở “Đồi Không Tên”. Địch bao vây ba ngày liền. Lương thực hết, nước cạn, thương binh nhiều. Trong số đó có Hòa – bạn thân của bác. Hòa bị mảnh pháo găm vào ngực, bác cõng bạn xuống chân đồi trong làn đạn.
“Hòa ơi, ráng lên. Xuống dưới có quân y rồi,” bác vừa chạy vừa nói.
Hòa gượng cười: “Tao còn hứa về phụ mẹ mày gặt lúa nữa mà…”
Nhưng khi đến bờ suối, Hòa đã không qua khỏi. “Nó nhẹ lắm, như đang ngủ… Tao ước gì có thể nói với nó thêm vài câu,” bác nghẹn ngào.
Sau ngày giải phóng, bác về quê. Mẹ bác già đi nhiều, nhưng mừng đến rơi nước mắt khi thấy con còn sống trở về. Bác tham gia sản xuất, xây dựng hợp tác xã, tiếp tục cống hiến cho quê hương.
Những vết thương chiến tranh không bao giờ lành hẳn. Thỉnh thoảng trái gió trở trời, vai trái bác nhức buốt. Có đêm bác mơ thấy tiếng pháo nổ, giật mình tỉnh dậy giữa mồ hôi lạnh.
Kết thúc câu chuyện, bác nhìn lũ trẻ đang nô đùa ngoài sân rồi mỉm cười: “Hồi bọn tao bằng tuổi tụi nó… chắc gì đã có tuổi mà lớn. Chỉ mong tụi nhỏ bây giờ được sống yên bình, đừng bao giờ biết thế nào là chiến tranh.”
Bác nói thêm: “Lính bọn tao chẳng cần gì nhiều. Chỉ mong đồng đội đã khuất được nhớ tới… Hòa bình thì phải giữ từng ngày.”
Câu chuyện của người lính già cứ thế theo tôi mãi, như một lời nhắc về những hy sinh thầm lặng đã làm nên bình yên hôm nay.



