Câu chuyện: Người lính giữ cầu
Câu chuyện: Người lính giữ cầu
Trong những năm tháng ác liệt của Kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một cây cầu nhỏ bắc qua con sông ở miền Trung – vị trí quan trọng để vận chuyển lương thực, vũ khí ra tiền tuyến.
Người được giao nhiệm vụ canh giữ cây cầu ấy là anh Tân – một chiến sĩ trẻ mới 22 tuổi.
Cầu nhỏ, nhưng nhiệm vụ không hề nhỏ. Máy bay địch thường xuyên oanh tạc, tìm cách phá hủy để cắt đứt tuyến chi viện. Mỗi lần nghe tiếng còi báo động, Tân lại cùng đồng đội nhanh chóng có mặt, vừa chiến đấu vừa bảo vệ cầu.
Một đêm mưa, nước sông dâng cao, cây cầu rung lên từng hồi. Đúng lúc đó, máy bay địch xuất hiện, thả bom dồn dập. Một nhịp cầu bị hư hỏng nặng.
Nếu không kịp sửa, đoàn xe phía sau sẽ không thể vượt qua.
Không chần chừ, Tân lao ra giữa mưa bom, cùng vài đồng đội tìm cách gia cố lại nhịp cầu. Đạn nổ xung quanh, đất đá văng tung tóe, nhưng anh vẫn kiên quyết bám trụ.
Một đồng đội hét lên:
"Nguy hiểm lắm, rút thôi Tân!"
Anh lắc đầu:
"Nếu mình rút, xe không qua được… tiền tuyến sẽ thiếu đạn!"
Giữa làn bom đạn, Tân dùng chính thân mình giữ chặt những tấm ván cầu vừa được ghép lại. Nhờ đó, đoàn xe quân sự đã kịp thời vượt qua trong đêm tối.
Khi trận bom kết thúc, đồng đội chạy lại… Tân đã nằm yên lặng trên cây cầu anh vừa cứu.


