Bài viết

CÂU CHUYỆN : Người lính giữ chốt

Hà Tĩnh15/04/2026Hồ Thị Lài2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong giai đoạn Chiến tranh Việt Nam, một cựu chiến binh kể lại nhiệm vụ của anh khi còn là lính trẻ: giữ một chốt nhỏ trên đồi đất, nơi thường xuyên bị pháo kích.

Chốt chỉ có vài người, một hầm trú ẩn đơn sơ và một đoạn hào đất. Ban ngày hầu như không thể ngẩng đầu lên vì pháo và máy bay tuần thám. Ban đêm, họ tranh thủ sửa lại hầm, đào thêm đất và quan sát tình hình xung quanh.

Có những ngày pháo bắn dồn dập từ sáng đến tối. Đất rung lên liên tục, hầm bị sạt một phần, nhưng không ai được rời vị trí. Người chỉ huy chỉ nói một câu: “Còn chốt là còn đường.”

Một đêm, pháo bỗng dừng lại. Cả chốt im lặng bất thường. Người lính trẻ cảm thấy có điều không ổn, vì thường sau những khoảng im lặng như vậy là một đợt tấn công lớn.

Quả thật, không lâu sau, đối phương bắt đầu tiến lên. Trong bóng tối, họ chỉ có thể nghe tiếng bước chân và tiếng kim loại va vào nhau. Trận chiến diễn ra rất ngắn nhưng căng thẳng. Ai cũng chiến đấu trong điều kiện gần như không nhìn rõ mặt nhau.

Khi mọi thứ lắng xuống, chốt vẫn giữ được vị trí, nhưng nhiều người đã bị thương. Không ai nói nhiều, chỉ lặng lẽ băng bó cho nhau ngay trong hầm đất chật hẹp.

Sáng hôm sau, khi ánh sáng đầu tiên chiếu xuống đồi, người lính trẻ nhìn xung quanh. Đất đá bị cày xới, cây cối gãy đổ, nhưng lá cờ nhỏ của đơn vị vẫn còn đó.

Anh kể lại: “Lúc đó tôi hiểu, giữ được chốt không chỉ là giữ đất, mà là giữ niềm tin.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn