Câu chuyện: Người Lính Giữ Đảo Xa
Biển sáng sớm yên ả như tấm gương xanh khổng lồ. Trên điểm đảo nhỏ nơi đầu sóng gió, có một người lính trẻ tên Nam, thuộc hải quân nhân dân Việt Nam. Anh và đồng đội sống giữa bốn bề sóng nước, ngày đêm canh giữ chủ quyền biển đảo của Tổ quốc. Nam quê miền Trung, tuổi chỉ đôi mươi. Lần đầu anh ra đảo, con tàu đưa anh đi mất hơn hai ngày đêm giữa biển lớn. Khi bước lên mặt đảo, nhìn xung quanh chỉ thấy trời và biển nối liền nhau, lòng Nam vừa tự hào, vừa trào dâng cảm giác cô đơn khó tả. Nhưng anh sớm nhận ra: nơi có đồng đội – là nhà.
Cuộc sống nơi đảo xa
Trên đảo, gió không bao giờ ngừng thổi. Có hôm nắng cháy bỏng, có hôm bão gào rít suốt đêm. Nhưng Nam và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ. Công việc của họ tưởng bình thường nhưng vô cùng quan trọng:
· Canh gác radar, quan sát vùng biển.
· Tuần tra vòng quanh đảo mỗi ngày dù mưa hay nắng.
· Giữ gìn cột mốc chủ quyền như giữ chính sinh mệnh của mình.
· Chăm sóc vườn rau, đàn gà bé nhỏ để cải thiện bữa ăn.
Nhiều buổi tối, Nam ngồi trên bờ kè, mắt nhìn xa ra biển khơi. Sóng cứ vỗ vào đá, tung bọt trắng xóa. Anh thường nhớ nhà, nhớ dáng mẹ ngồi bên bếp lửa, nhớ cả đường làng đầy gió. Nhưng rồi tiếng cười của đồng đội, tiếng gió biển và lá cờ đỏ sao vàng tung bay lại khiến anh vững lòng.
Một đêm bão đến
Năm ấy, bão lớn đổ vào vùng biển đảo. Gió mạnh đến mức có thể quật ngã bất cứ ai đứng thẳng. Sóng cao như bức tường nước xô vào mép đảo. Những chiếc cột ăng-ten, những khoang thiết bị đều phải được bảo vệ gấp.
Nam cùng đơn vị lao vào neo giữ từng tấm chắn, che lại từng ô cửa sổ. Bão gào, nước biển tạt vào mặt rát buốt, nhưng không ai lùi bước.
Giữa lúc tất cả đang chạy theo lệnh của chỉ huy, Nam nghe tiếng kêu cứu bên phía bờ kè. Một con tàu cá nhỏ của ngư dân bị cuốn vào bãi đá, ba người đang bám vào mạn tàu chờ giúp đỡ. Không chần chừ, Nam cùng hai người bạn lao xuống. Họ buộc dây an toàn, men theo bờ đá, vượt qua từng đợt sóng cao. Gió cuốn mạnh đến mức chỉ cách nhau vài bước đã không nghe rõ tiếng nói. Nhưng rồi, từng người một được đưa lên đảo an toàn. Ngư dân ôm lấy Nam, nghẹn ngào: “Nếu không có các chú… chắc bọn tôi mất mạng rồi.” Nam chỉ cười, nước mưa hòa với nước biển chảy dài trên mặt: “Chúng cháu ở đây là để bảo vệ biển, bảo vệ người dân mình.”
Sau cơn bão
Khi trời sáng, biển lặng trở lại. Cả đảo như vừa trải qua một trận chiến. Nhưng lá cờ chủ quyền vẫn đứng sừng sững giữa bầu trời xanh. Nam nhìn lên, thấy lòng mình rưng rưng tự hào. Đêm ấy, anh ghi vào nhật ký:“Giữ đảo không chỉ là canh biển, mà còn giữ bình yên cho bao con người. Ở nơi đầu sóng, tôi thấy Tổ quốc rất gần.”



