Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CÂU CHUYỆN: NGƯỜI LÍNH GIỮ ĐỒN TẠI ĐỒNG LỘC (1968)

CÂU CHUYỆN: NGƯỜI LÍNH GIỮ ĐỒN TẠI ĐỒNG LỘC (1968)

Lào Cai05/12/2025HOÀNG THỊ PHÙ DUNG (Trường mầm non Lao Chải - Đoàn xã Tả Van)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN: NGƯỜI LÍNH GIỮ ĐỒN TẠI ĐỒNG LỘC (1968)

Năm 1968, chiến tranh chống Mỹ đang ở giai đoạn ác liệt nhất. Ở ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh), nơi được gọi là “tọa độ lửa”, mỗi ngày bom đạn dội xuống hàng chục lần để ngăn sự chi viện của miền Bắc vào miền Nam.

Trong đơn vị công binh trẻ có anh Nguyễn Văn Lâm, 22 tuổi, quê ở Nghệ An. Anh Lâm là người hiền lành, ít nói nhưng rất gan dạ. Nhiệm vụ của anh cùng đồng đội là mở đường, san lấp hố bom, bảo vệ tuyến giao thông trọng điểm để xe tải kịp thời đưa hàng vào chiến trường.

1. Tọa độ lửa – nơi sống và chết chỉ cách nhau vài giây

Ngày 20 tháng 7 năm 1968, không quân Mỹ mở trận đánh lớn. Bom nổ liên tục, mặt đất rung chuyển như muốn nứt ra. Khói bụi mịt mù.

Một chiếc xe chở thương binh bị trúng bom, lật nghiêng giữa đường. Tài xế bị thương nặng, còn hai thương binh mắc kẹt bên trong. Tiếng kêu cứu yếu ớt vang lên giữa tiếng bom nổ.

Anh Lâm nghe thấy, lập tức lao ra khỏi hầm trú ẩn.

Đồng đội hét lên:
“Lâm, quay lại! Bom còn dội tiếp đấy!”

Nhưng anh không dừng. Anh chỉ kịp nói:
“Không cứu họ thì không kịp nữa!”

2. Khoảnh khắc đối mặt tử thần

Khi đến gần chiếc xe, một loạt bom mới lại rơi xuống. Mảnh đất sau lưng anh bật tung như sóng trào, sức ép hất anh ngã xuống mặt đường. Tai ù đi, nhưng anh vẫn cố bò tới cửa xe.

Với đôi tay rớm máu, anh cạy cửa, kéo từng người ra ngoài. Bế trên vai một thương binh, anh chạy theo hướng hầm trú ẩn.

Vừa đặt được người cuối cùng vào nơi an toàn, một quả bom rơi đúng nơi chiếc xe vừa bị lật. Lửa bùng lên dữ dội.

Nếu anh Lâm chậm chỉ 5 giây, cả anh và thương binh đều không còn cơ hội sống.

3. Một hành động – nhiều sinh mạng

Hôm ấy, anh Lâm cứu được 3 người. Chính 3 sự sống ấy sau này đều trở về, có gia đình, con cháu. Họ luôn xem anh Lâm là người đã “sinh ra họ lần thứ hai”.

Đơn vị đề nghị khen thưởng anh vì hành động dũng cảm. Nhưng anh chỉ cười hiền:

“Lính chúng ta ai cũng vậy thôi. Có ai lại để đồng đội mình nằm lại trên đường.”

4. Sau chiến tranh

Anh Nguyễn Văn Lâm may mắn sống sót qua chiến tranh, trở về quê hương làm giáo viên dạy nghề cho thanh niên trong xã. Nhưng những câu chuyện về những ngày bom lửa ở Đồng Lộc, anh ít khi kể lại. Anh nói:

“Hòa bình quý lắm. Chỉ mong thế hệ sau không phải biết thế nào là chiến tranh.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn