Cựu chiến binh

Câu chuyện người lính Hà Đức Hồng

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA Đồng chí: Hà Đức Hồng Người lính Sư đoàn 302 trên đất bạn Campuchia

Thanh Hóa28/01/2026Phạm Văn Tú (Đoàn xã Phú Lệ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Đồng chí: Hà Đức Hồng

Người lính Sư đoàn 302 trên đất bạn Campuchia

Tháng 5 năm 1982, khi tuổi đời còn rất trẻ, Bác Hà Đức Hồng rời quê nhà, khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Đó là những năm tháng đất nước đã bước vào thời bình, nhưng biên cương Tổ quốc vẫn chưa thật sự yên ổn, nhiệm vụ quốc tế vẫn đang cần những người lính Việt Nam kiên cường, bền bỉ và sẵn sàng hy sinh thầm lặng vì hòa bình của các dân tộc anh em.

Sau thời gian huấn luyện trong môi trường quân đội nghiêm khắc, Bác Hà Đức Hồng cùng đơn vị nhận lệnh hành quân sang Campuchia, biên chế trong Sư đoàn 302 – một trong những sư đoàn chủ lực của Quân đội nhân dân Việt Nam làm nhiệm vụ quốc tế. Từ năm 1982 đến 1984, những cánh rừng xa lạ, những con đường đất đỏ hun hút, những phum sóc hoang vu trên đất bạn đã in dấu bước chân người lính trẻ trong những ngày tháng không thể nào quên.

Ở nơi đất khách, gian khổ nối tiếp gian khổ. Nắng rừng như đổ lửa, mưa rừng dai dẳng kéo dài, sốt rét rình rập từng bước hành quân, thuốc men thiếu thốn, bữa ăn đạm bạc chỉ đủ cầm hơi. Cuộc sống chiến trường khắc nghiệt là vậy, nhưng trên tất cả là tình đồng chí, đồng đội – điểm tựa tinh thần vững chắc giúp những người lính đứng vững giữa muôn vàn thử thách. Trong tập thể ấy, Bác Hà Đức Hồng luôn là người lính cần mẫn, chấp hành nghiêm kỷ luật, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, sẵn sàng chia sẻ từng ngụm nước, từng nắm cơm với đồng đội khi khó khăn.

Có những đêm phục kích giữa rừng sâu, bóng tối đặc quánh, tiếng côn trùng hòa cùng nhịp tim căng thẳng của người lính đang căng mình quan sát từng động tĩnh nhỏ nhất. Có những ngày hành quân dài tưởng như bất tận, vai áo sờn theo năm tháng, đôi dép mòn in dấu trên từng quãng đường. Và cũng có những khoảnh khắc rất đời, rất người: nỗi nhớ quê hương da diết, nhớ bếp lửa gia đình, nhớ dáng mẹ ngồi chờ con nơi đầu ngõ mỗi chiều. Nhưng người lính không cho phép mình yếu lòng, bởi phía sau là danh dự của Tổ quốc, là nghĩa vụ quốc tế cao cả mà mình đã tự nguyện nhận lấy.

Hai năm nơi chiến trường Campuchia đã tôi luyện Bác Hà Đức Hồng từ một chàng trai trẻ thành người lính vững vàng, bản lĩnh, giàu trách nhiệm. Những tháng ngày gian khổ ấy không chỉ rèn giũa thể chất, mà còn hun đúc ý chí, niềm tin và phẩm chất cao đẹp của người lính Bộ đội Cụ Hồ. Khi hoàn thành nhiệm vụ trở về, chiến tranh đã dần lùi xa, nhưng ký ức về thời hoa lửa trong Sư đoàn 302 vẫn khắc sâu như một phần máu thịt của cuộc đời.

Giờ đây, năm tháng đã đi qua, mái đầu đã điểm bạc, nhưng những hy sinh thầm lặng của Bác Hà Đức Hồng và đồng đội năm xưa xứng đáng được nhớ, được kể lại. Đó không chỉ là câu chuyện của riêng một người lính, mà là lời tri ân dành cho cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sống trọn vẹn tuổi xuân vì nghĩa lớn, vì hòa bình, vì tình đoàn kết quốc tế trong sáng.

Thời hoa lửa có thể đã khép lại, nhưng hình ảnh người lính thì không bao giờ cũ trong ký ức của Tổ quốc. Những bước chân lặng lẽ năm xưa vẫn âm thầm nâng đỡ những mùa bình yên hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện người lính Hà Đức Hồng | Câu chuyện thời hoa lửa