Câu chuyện người lính Hà Đức Hồng (1)
THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH TÌNH NGUYỆN QUỐC TẾ HÀ ĐỨC HỒNG
THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH TÌNH NGUYỆN QUỐC TẾ
HÀ ĐỨC HỒNG
Tháng 5 năm 1982, khi tuổi đời còn rất trẻ, Bác Hà Đức Hồng rời quê hương, khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm đất nước đã thống nhất, tiếng súng chiến tranh trong nước đã lắng xuống, nhưng nơi biên cương Tổ quốc và trên chiến trường quốc tế, hòa bình vẫn chưa thật sự trọn vẹn. Trước yêu cầu nhiệm vụ mới, những người lính trẻ như Bác tiếp tục lên đường, mang theo lý tưởng, trách nhiệm và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc và nghĩa vụ quốc tế cao cả.
Sau thời gian huấn luyện, Bác Hà Đức Hồng cùng đơn vị hành quân sang Campuchia, biên chế trong Sư đoàn 302 – một trong những sư đoàn chủ lực của Quân đội nhân dân Việt Nam làm nhiệm vụ quốc tế. Từ năm 1982 đến những năm giữa thập niên 80, những cánh rừng rậm bạt ngàn, những con đường đất đỏ gập ghềnh, những phum sóc hoang tàn vì chiến tranh đã in đậm dấu chân người lính Việt Nam nơi đất bạn.
Chiến trường Campuchia những năm ấy khắc nghiệt và hiểm nguy không kém bất cứ mặt trận nào. Nắng rừng như thiêu đốt da thịt, mưa rừng kéo dài triền miên, muỗi rừng, sốt rét, thiếu thốn thuốc men và lương thực luôn là thử thách thường trực. Bữa ăn nhiều khi chỉ là cơm vắt, rau rừng, nước suối, nhưng không vì thế mà tinh thần người lính chùn bước. Chính tình đồng chí, đồng đội – sự sẻ chia từng ngụm nước, từng nắm cơm, từng lời động viên giữa gian khó – đã giúp những người lính đứng vững giữa muôn trùng thử thách.
Trong những đêm phục kích giữa rừng sâu, tiếng côn trùng hòa lẫn với nhịp tim căng thẳng. Có những ngày hành quân dài tưởng như vô tận, vai áo sờn rách, đôi dép cao su mòn dần theo năm tháng. Và cũng có những khoảnh khắc rất đời: nỗi nhớ nhà da diết, nhớ bếp lửa quê hương, nhớ dáng mẹ già mỏi mòn chờ con nơi đầu ngõ. Nhưng người lính không cho phép mình yếu lòng, bởi phía sau họ là danh dự của Tổ quốc, là nghĩa vụ quốc tế thiêng liêng và niềm tin của nhân dân hai nước.
Bước sang năm 1985, khi nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia vẫn còn nhiều cam go, ác liệt, Bác Hà Đức Hồng tiếp tục cùng đơn vị tham gia chiến đấu. Trong một trận đánh dữ dội, bom đạn trút xuống như mưa, Bác bị thương nặng, 17 vết thương rải rác khắp cơ thể – những dấu tích khốc liệt của chiến tranh, của những giây phút sinh tử nơi chiến trường đất bạn.
Máu đã đổ, đau đớn đến tột cùng, nhưng người lính năm ấy vẫn kiên cường bám trụ, giữ vững tinh thần chiến đấu. Đồng đội kịp thời cứu chữa, đưa Bác ra khỏi vòng nguy hiểm. Những vết thương không chỉ hằn sâu trên da thịt, mà còn trở thành minh chứng sống cho một thời tuổi trẻ dám đối mặt với cái chết, dám hy sinh vì hòa bình cho nhân dân Campuchia và cho chính Tổ quốc Việt Nam.
Sau thời gian điều trị, hoàn thành nghĩa vụ quân sự và nhiệm vụ quốc tế, Bác Hà Đức Hồng trở về quê hương, rời quân ngũ trong thân thể mang nhiều di chứng chiến tranh. Nhưng cũng như bao người lính Cụ Hồ khác, Bác không cho phép mình gục ngã trước số phận. Trở về địa phương, Bác bắt tay vào lao động sản xuất, phát triển kinh tế gia đình, cần cù, bền bỉ vượt lên thương tật, làm tròn trách nhiệm với gia đình và cộng đồng.
Từ người lính giữa chiến trường khói lửa đến người công dân giản dị giữa đời thường, Bác vẫn giữ trọn phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ: kiên cường trong gian khó, trách nhiệm trong công việc, thủy chung với đồng đội và không khuất phục trước nghịch cảnh. Những vết thương năm xưa là nỗi đau còn đó, nhưng đồng thời cũng là niềm tự hào thầm lặng – nhắc nhớ về một thời hoa lửa đã sống trọn vẹn vì nghĩa lớn.
Thời gian có thể làm phai mờ nhiều thứ, nhưng ký ức về những năm tháng chiến đấu vì Tổ quốc và nghĩa vụ quốc tế thì không bao giờ cũ. Cuộc đời người lính tình nguyện quốc tế Hà Đức Hồng là một phần trong bản hùng ca thầm lặng của cả một thế hệ đã hiến dâng tuổi thanh xuân, máu xương và cả cuộc đời cho hòa bình hôm nay.
Thời hoa lửa có thể đã khép lại, nhưng người lính thì mãi mãi sống trong ký ức và lòng tri ân của Tổ quốc.



