Câu chuyện người lính Hà Xuân Hoan (2)
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA Đồng chí: Hà Xuân Hoan Từ nghĩa vụ quốc tế đến tuyến đầu biên giới Tổ quốc
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Đồng chí: Hà Xuân Hoan
Từ nghĩa vụ quốc tế đến tuyến đầu biên giới Tổ quốc
Sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ quốc tế cao cả trên đất nước Campuchia anh em, đơn vị của đồng chí Hà Xuân Hoan chưa kịp nghỉ ngơi thì tiếp tục nhận mệnh lệnh mới của cấp trên. Lúc này, tình hình biên giới phía Bắc của Tổ quốc diễn biến hết sức phức tạp, chủ quyền lãnh thổ bị đe dọa nghiêm trọng. Trước yêu cầu cấp bách của nhiệm vụ bảo vệ đất nước, đơn vị được lệnh cơ động ra miền Bắc, trực tiếp tham gia chiến đấu, bảo vệ biên giới Tổ quốc trước quân xâm lược Trung Quốc.
Một lần nữa, người lính đặc công Hà Xuân Hoan lại lên đường. Không có sự lựa chọn nào khác ngoài mệnh lệnh thiêng liêng của Tổ quốc. Từ chiến trường Campuchia trở về chưa lâu, hành trang của đồng chí vẫn là bộ quân phục bạc màu, khẩu súng quen thuộc và một ý chí sắt đá đã được tôi luyện qua bom đạn. Với đồng chí, dù ở đâu – trên đất bạn hay nơi biên cương Tổ quốc – thì nhiệm vụ của người lính vẫn chỉ có một: chiến đấu và bảo vệ chính nghĩa.
Trên các địa bàn chiến đấu nơi biên giới phía Bắc, điều kiện chiến tranh vô cùng ác liệt. Núi cao, rừng rậm, địa hình hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt với những đợt rét buốt cắt da cắt thịt, sương mù dày đặc bao phủ các điểm cao. Địch thường xuyên pháo kích, tập kích bất ngờ, hòng chiếm giữ các vị trí chiến lược. Trong hoàn cảnh đó, mỗi tấc đất biên cương đều thấm đẫm mồ hôi, xương máu của cán bộ, chiến sĩ.
Là người lính đặc công từng dạn dày trận mạc, đồng chí Hà Xuân Hoan cùng đồng đội luôn giữ vững bản lĩnh, tinh thần cảnh giác cao độ, sẵn sàng chiến đấu trong mọi tình huống. Nhiệm vụ liên tục thay đổi, đơn vị phải cơ động nhanh, bám sát địa bàn, ngày đêm chốt giữ các điểm cao trọng yếu. Có những thời điểm, anh em phải ăn ngủ trong hầm hào, giữa giá rét và mưa rừng, thiếu thốn đủ bề nhưng không một ai nao núng.
Trong chiến đấu và sinh hoạt, đồng chí Hà Xuân Hoan luôn chấp hành nghiêm mệnh lệnh của cấp trên, giữ vững kỷ luật quân đội, đoàn kết hiệp đồng chặt chẽ với đồng đội. Đồng chí cùng đơn vị kiên cường bám trụ trận địa, vừa chiến đấu, vừa củng cố công sự, bảo vệ vững chắc từng đường mòn, từng mốc giới thiêng liêng của Tổ quốc. Những đêm dài canh gác trong giá lạnh, tiếng gió rít qua vách núi, nhưng trong tim người lính luôn cháy bỏng một niềm tin: “Còn người, còn đất; còn đất, còn Tổ quốc.”
Nhiều năm tháng chiến đấu nơi tuyến đầu biên giới phía Bắc đã tiếp tục tôi luyện và khẳng định phẩm chất cao đẹp của người lính Bộ đội Cụ Hồ. Đó là sự kiên cường trước gian khổ, sự gan dạ trước hiểm nguy, sự hy sinh thầm lặng không đòi hỏi vinh quang. Trong mỗi nhiệm vụ, mỗi chặng đường hành quân, đồng chí Hà Xuân Hoan luôn đặt lợi ích của Tổ quốc, của nhân dân lên trên hết, sẵn sàng nhận và hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao.
Khi những năm tháng chiến tranh dần lùi xa, hành trình quân ngũ của đồng chí Hà Xuân Hoan cũng khép lại. Nhìn lại chặng đường đã đi qua – từ nhiệm vụ quốc tế cao cả trên đất nước Campuchia đến những ngày tháng kiên cường nơi biên giới phía Bắc – đó là một hành trình đầy gian khổ nhưng vô cùng vẻ vang. Tuổi trẻ của đồng chí đã được cống hiến trọn vẹn cho sự nghiệp cách mạng, cho nghĩa vụ quốc tế trong sáng và cho nhiệm vụ bảo vệ độc lập, chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc Việt Nam.
Câu chuyện về đồng chí Hà Xuân Hoan không chỉ là câu chuyện của riêng một người lính, mà còn là biểu tượng sinh động cho cả một thế hệ thanh niên Việt Nam thời hoa lửa – những con người đã sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu, làm bất cứ việc gì khi Tổ quốc cần. Đó chính là ngọn lửa truyền thống, là niềm tự hào và là bài học quý giá để các thế hệ hôm nay và mai sau tiếp tục giữ gìn, phát huy trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.



