Cựu chiến binh

Câu chuyện người lính Hà Xuân Hoan (4)

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA Đồng chí: Hà Xuân Hoan Người lính tình nguyện trên đất bạn Campuchia

Thanh Hóa28/01/2026Phạm Văn Tú (Đoàn xã Phú Lệ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Đồng chí: Hà Xuân Hoan

Người lính tình nguyện trên đất bạn Campuchia

Những năm tháng lịch sử của cuối thập niên bảy mươi, đầu thập niên tám mươi của thế kỷ XX đã ghi dấu một giai đoạn đặc biệt trong hành trình đấu tranh vì hòa bình, độc lập và công lý của các dân tộc Đông Dương. Trước lời kêu gọi giúp đỡ khẩn thiết của đất nước Campuchia anh em đang chìm trong thảm họa diệt chủng, Đảng, Nhà nước và Quân đội nhân dân Việt Nam đã quyết định cử quân tình nguyện sang làm nhiệm vụ quốc tế cao cả. Đó không chỉ là mệnh lệnh từ Tổ quốc, mà còn là tiếng gọi từ lương tri và nghĩa tình quốc tế trong sáng.

Trong dòng người lính năm ấy, đồng chí Hà Xuân Hoan vinh dự được cấp trên tin tưởng, điều động sang làm nhiệm vụ giúp nước bạn Campuchia. Với đồng chí, đây là một bước ngoặt lớn của cuộc đời người lính. Không một chút do dự, không một lời than phiền, đồng chí sẵn sàng nhận nhiệm vụ, mang theo niềm tin sắt son vào sự lãnh đạo của Đảng, vào chính nghĩa của cuộc chiến đấu và niềm tự hào sâu sắc của người chiến sĩ đặc công Quân đội nhân dân Việt Nam.

Ngày lên đường, sân doanh trại lặng lẽ hơn thường ngày. Không cờ hoa, không tiếng nhạc tiễn đưa, chỉ có những cái bắt tay thật chặt, những ánh mắt lặng thầm gửi gắm bao niềm tin yêu. Trong ba lô người lính, ngoài quân tư trang giản dị là những lá thư nhà còn thơm mùi giấy mới, là lời dặn dò của đồng đội: “Đi làm nhiệm vụ quốc tế, phải giữ trọn phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ.” Đồng chí Hà Xuân Hoan hiểu rõ, chuyến đi này có thể đầy gian nan, hiểm nguy, nhưng đó là trách nhiệm thiêng liêng của người lính khi Tổ quốc và bạn bè quốc tế cần đến.

Đặt chân lên đất nước Campuchia, trước mắt đồng chí và đơn vị là một thực tế vô cùng khốc liệt. Những làng mạc hoang tàn, ruộng đồng bỏ hoang, dấu tích của tội ác diệt chủng hiện hữu ở khắp nơi. Người dân Campuchia với ánh mắt còn vương nỗi sợ hãi, nhưng vẫn ánh lên niềm hy vọng khi thấy bộ quân phục xanh quen thuộc của quân tình nguyện Việt Nam. Chính trong những khoảnh khắc ấy, đồng chí Hà Xuân Hoan càng thấm thía sâu sắc ý nghĩa cao đẹp của nhiệm vụ mình đang gánh vác.

Là người lính đặc công, đồng chí cùng đồng đội thường xuyên nhận những nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm nhất. Địa hình rừng rậm rối rắm, đầm lầy ngập nước, khí hậu khắc nghiệt, bệnh sốt rét hoành hành, trong khi lương thực, thuốc men vô cùng thiếu thốn. Nhiều đêm hành quân bí mật, mưa rừng xối xả, vắt bám đầy người, mỗi bước đi đều phải căng mình quan sát, bởi bom mìn và ổ phục kích của tàn quân địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Trong chiến đấu, đồng chí Hà Xuân Hoan luôn thể hiện tinh thần mưu trí, dũng cảm, bình tĩnh và quyết đoán. Cùng đơn vị, đồng chí tham gia nhiều trận truy quét, đánh phá các căn cứ của địch, góp phần bảo vệ an toàn cho khu dân cư, mở đường cho chính quyền và lực lượng vũ trang Campuchia từng bước ổn định tình hình. Có những trận đánh diễn ra trong im lặng tuyệt đối của rừng đêm, nơi từng tín hiệu nhỏ nhất cũng có thể quyết định sự sống còn của cả tổ, cả đội. Trong những thời khắc sinh tử ấy, tinh thần đồng đội, niềm tin vào nhau chính là sức mạnh lớn nhất giúp đồng chí và đồng đội vượt qua.

Không chỉ chiến đấu, quân tình nguyện Việt Nam còn sát cánh cùng nhân dân Campuchia trong cuộc sống thường ngày. Đồng chí Hà Xuân Hoan cùng đơn vị giúp dân dựng lại nhà cửa, khai hoang ruộng đất, bảo vệ mùa màng, chăm sóc người ốm, chia sẻ từng bát gạo, từng ngụm nước. Dù khác biệt về ngôn ngữ, phong tục, nhưng tình cảm giữa người lính Việt Nam và nhân dân Campuchia ngày càng gắn bó. Những nụ cười mộc mạc, những cái nắm tay chân tình đã xóa nhòa mọi khoảng cách, trở thành minh chứng sinh động cho tinh thần quốc tế trong sáng, thủy chung của dân tộc Việt Nam.

Thời gian làm nhiệm vụ trên đất bạn, đồng chí Hà Xuân Hoan đã chứng kiến sự hy sinh thầm lặng của nhiều đồng đội. Có những người ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp gửi về quê nhà một lời từ biệt. Những buổi tiễn đưa đồng đội giữa rừng sâu, không tiếng khóc lớn, chỉ có tiếng gió rì rào và lời thề thầm lặng: “Sống tiếp phần đời của đồng đội, hoàn thành trọn vẹn nhiệm vụ.” Chính những mất mát ấy càng tôi luyện ý chí, hun đúc tinh thần chiến đấu kiên cường trong mỗi người lính.

Sau nhiều năm làm nhiệm vụ quốc tế, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao, đồng chí Hà Xuân Hoan cùng đơn vị lần lượt trở về Tổ quốc. Ngày trở lại quê hương, chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những tháng ngày “thời hoa lửa” trên đất bạn Campuchia vẫn vẹn nguyên trong tâm trí đồng chí. Đó là quãng đời gian khổ nhưng cao đẹp, nơi lý tưởng sống của tuổi trẻ được thử thách, nơi phẩm chất người lính Bộ đội Cụ Hồ tỏa sáng giữa muôn vàn khó khăn, thử thách.

Hôm nay, khi đất nước hòa bình, phát triển, câu chuyện của đồng chí Hà Xuân Hoan trở thành nguồn tư liệu quý giá, nhắc nhở các thế hệ hôm nay và mai sau về một thời lịch sử hào hùng, về tinh thần quốc tế trong sáng, về trách nhiệm của mỗi người đối với Tổ quốc và nhân loại. Những trang đời “thời hoa lửa” ấy sẽ mãi là niềm tự hào, là ngọn lửa truyền thống thắp sáng ý chí, niềm tin cho lớp lớp thế hệ trẻ Việt Nam trên con đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện người lính Hà Xuân Hoan (4) | Câu chuyện thời hoa lửa