CÂU CHUYỆN NGƯỜI LÍNH LÁI XE ĐƯỜNG “DẦU”
CÂU CHUYỆN NGƯỜI LÍNH LÁI XE ĐƯỜNG “DẦU”

CÂU CHUYỆN NGƯỜI LÍNH LÁI XE ĐƯỜNG “DẦU”
Nguyễn Văn Nhì sinh ngày 15 tháng 8 năm 1952, tại xã Văn Lãng, Trấn Yên cũ. Khi đất nước còn đang trong những năm tháng cam go của cuộc kháng chiến chống Mỹ, chàng trai tuổi đôi mươi ấy đã không ngần ngại gác lại tuổi trẻ để lên đường làm nhiệm vụ.
Ngày 19 tháng 5 năm 1972, ông Nhì chính thức nhập ngũ. Chỉ sau một tuần tập trung, ông được đưa về Sư đoàn 304B đóng tại Hiệp Hòa – Bắc Giang để huấn luyện bộ binh. Những bài tập, những bước chạy, những đêm hành quân đầu tiên đã rèn cho người lính trẻ ý chí thép và tinh thần kỷ luật.
Đến tháng 6/1972, ông được điều sang trường lái xe của Quân khu Việt Bắc tại Trại Cau – Đồng Hỷ, Bắc Thái. Sau 45 ngày huấn luyện gắt gao, ông được cấp xe và lên Đồng Đăng để bắt đầu hành trình vào chiến trường Quảng Bình.
Vào tuyến lửa – người lính lái xe đường ống xăng dầu
Tại chiến trường, ông Nhì được bổ sung vào Đại đội 21, Trung đoàn 532, Cục Xăng Dầu – Bộ Tư lệnh 559, đơn vị đảm nhiệm nhiệm vụ đặc biệt quan trọng:
xe chở vật tư xây dựng tuyến đường ống xăng dầu xuyên Trường Sơn.
Nhiệm vụ của ông là lái xe vận chuyển ống thép, van, téc… phục vụ công trình đường ống vận chuyển xăng dầu từ Bắc vào Nam. Con đường ống này đi qua Xianong – Lào, rồi vươn tới tận Sông Bạc của nước bạn.
Những chuyến xe ngày đêm vượt bom đạn đã trở thành ký ức không thể nào phai mờ. Đó là những chuyến xe “không kính, không đèn”, chạy trong bóng tối, chỉ nhìn thấy ánh sáng nhờ trí nhớ, cảm giác và thói quen của người lính.
Lần thoát chết trên đèo Ngọc Ring Dưa – Gia Lai (10/1973)
Tháng 10/1973, trong một chuyến công tác vào Gia Lai, ông Nhì cùng người bạn chiến đấu là đồng chí Nguyễn Văn Lợi (Tuyên Quang) mỗi người điều khiển một xe, vượt đèo Ngọc Ring Dưa.
Buổi chiều hôm đó, máy bay VNCH bất ngờ xuất hiện, nã liên tiếp 4 loạt đạn vào chiếc xe ông Nhì đang điều khiển. Đạn cày nát thành xe, văng tung tóe đất đá, chiếc xe bị hư hại nặng. Thế nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra: ông và đồng đội đều không bị thương. Giây phút sinh tử cận kề ấy đã trở thành ký ức theo ông suốt cả cuộc đời.
Một lần bị thương – bom bi giữa đường rừng Lào
Trong một chuyến vận chuyển khác, khi đang cố đánh lái cho xe lao nhanh vào rừng tránh bom, ông vô tình dính bom bi. Mảnh vỡ găm vào vai, đau buốt. May mắn thay, đồng đội trong đoàn xe kịp thời chở ông tới bệnh xá ở Sông Bạc (Lào), nơi các y tá đã gắp mảnh bom ra và băng bó.
Chỉ nghỉ ít ngày, ông lại trở về tay lái – bởi nhiệm vụ vẫn còn, tuyến đường ống vẫn cần từng chuyến xe hết mình phục vụ.
Nối dài tuyến ống – nối dài con đường chiến thắng
Đến năm 1974, tuyến đường ống đã vươn tới Bình Phước, góp phần tạo nên mạch máu xăng dầu bền bỉ, bí mật và hiệu quả – yếu tố quan trọng quyết định thắng lợi của chiến dịch cuối cùng.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông Nhì được điều về Binh đoàn 12 – Hòa Khánh, Đà Nẵng tiếp tục làm nhiệm vụ.
Sau hơn 10 năm gắn bó với quân ngũ, live cùng bom đạn, xăng dầu, đường rừng và vô vàn nguy hiểm, đến năm 1982, ông Nguyễn Văn Nhì chính thức giải ngũ trở về quê hương.
Hành trình của một người lính thầm lặng
Không ồn ào như tiếng súng trận tiền, không rực rỡ như những chiến công vang dội, nhưng hành trình của ông Nhì là một phần quan trọng của Trường Sơn huyền thoại:
những chuyến xe âm thầm giữ nhịp thở cho tuyến đường ống xăng dầu – huyết mạch chi viện miền Nam.
Đó là câu chuyện của lòng dũng cảm, của những phút đối mặt sinh tử, của sự bền bỉ, kiên cường mà chỉ những người lính lái xe Trường Sơn mới hiểu hết được.
Một câu chuyện để đời. Một ký ức để tri ân.



