Câu chuyện người lính làm công tác hậu cần tại Tổng cục hậu cần
Trong những trang sử hào hùng của dân tộc, có những người cầm súng xông pha trận mạc, cũng có những người lặng thầm phía sau, giữ cho vòng quay chiến đấu không bao giờ đứt đoạn. Họ là những người lính làm công tác hậu cần – những “người lính không tiếng súng” mà sự hy sinh chẳng kém phần gian khổ. Và trong số đó, tôi muốn kể về chú Nguyễn Văn T., một người lính công tác tại Tổng cục Hậu cần, từng phục vụ trong giai đoạn chiến tranh biên giới những năm 1980 – 1985.
Lặng lẽ giữa "thời hoa lửa"
Chú T. nhập ngũ đầu năm 1980, khi chiến sự ở biên giới phía Bắc đang diễn ra căng thẳng, đặc biệt tại các mặt trận như Vị Xuyên (Hà Giang), Lào Cai, Cao Bằng. Nhưng thay vì ra trận với súng trong tay, chú nhận nhiệm vụ tại Tổng cục Hậu cần, được phân công vào phòng vận tải và tiếp tế tuyến trước.
Nhiệm vụ của chú là đảm bảo lương thực, đạn dược, thuốc men, quân trang… cho các sư đoàn đang chiến đấu ở chiến trường. Nghe thì tưởng như “an toàn”, nhưng chú nói:
“Cháu ạ, chiến tranh không có nơi nào là an toàn cả. Xe chở hàng của hậu cần còn bị địch pháo kích nhiều hơn cả xe tăng, vì chúng biết: không có hậu cần thì chiến trường sẽ tê liệt.”
Trên những cung đường sống – chết
Chú kể, có những đêm xe vận tải chạy xuyên rừng, không bật đèn, chỉ lần theo vệt bánh xe trước. Mưa rừng tầm tã, đường lầy như bùn sình. Mỗi lần qua đèo, chú và đồng đội phải xuống xe, dắt từng mét để khỏi trượt xuống vực. Nhiều hôm đang chạy thì pháo địch dội xuống. Có người gục ngay trong cabin, nhưng xe vẫn phải chạy – vì dừng lại là mất hàng, là đồng đội ngoài mặt trận đói, rét, thiếu máu, thiếu đạn.
Một lần, xe của chú trúng mìn trên đường tiếp tế vào mặt trận Thanh Thủy – Vị Xuyên. Người đồng đội đi cùng hy sinh. Chú bị thương ở chân, nhưng vẫn cố lết ra khỏi cabin, ôm chặt thùng đạn và cố đưa lên xe khác để kịp giờ chuyển tuyến. Lúc ấy chú không nghĩ gì khác ngoài một điều:
“Nếu đạn không đến kịp, điểm chốt ấy có thể vỡ trận, và hàng trăm người lính ngoài kia sẽ bị thương vong.”
Người nuôi quân – cũng là người giữ lửa
Không chỉ vận tải, chú còn từng phụ trách kho quân nhu, đảm bảo áo ấm mùa đông, giày dép, thuốc chống rét cho lính biên phòng. Có lần, lô hàng chậm về, chú thức trắng 3 đêm cùng anh em may vá tạm quân trang cũ, chia lại từng chiếc áo, đôi tất cho các chiến sĩ chuẩn bị lên chốt mùa rét. Những việc ấy tưởng nhỏ, nhưng giữ được sức khỏe là giữ được lực lượng.
Chú nói:
“Chúng tôi không nổ súng, nhưng cũng đánh giặc. Đánh bằng bát cơm nóng, bằng đôi giày khô, bằng viên thuốc cứu người… Và bằng cả máu, nếu cần.”
Lời kết
Ngày nay, khi đất nước đã yên bình, người ta thường nhớ đến những chiến công nơi tiền tuyến – điều đó rất xứng đáng. Nhưng cũng nên nhớ rằng: mỗi chiến thắng có máu xương, mồ hôi của người lính ở hậu phương chiến đấu – những người lính hậu cần.
Câu chuyện của người lính hậu cần thuộc Tổng cục Hậu cần như chú T. là minh chứng rõ ràng rằng:
“Không có hậu phương vững mạnh, không có hậu cần kiên cường, thì sẽ không có chiến thắng nào bền vững.”


