Bài viết

Câu chuyện: Người lính mang theo biển cả trong trái tim

Ninh Bình13/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở vùng quê ven biển Hải Hậu, nơi những con sóng ngày đêm vỗ bờ như nhắc nhở về bao lớp người đã đi qua chiến tranh, có một người lính trở về với thương tật trên cơ thể nhưng vẫn giữ trọn vẹn tinh thần kiên cường của một thời trận mạc. Đó là thương binh tiêu biểu Nguyễn Văn Lực – người đã viết tiếp câu chuyện đời mình bằng nghị lực và trách nhiệm với quê hương.

Sinh ra trong một gia đình gắn bó với biển, tuổi thơ của ông gắn liền với những buổi theo cha ra khơi, với vị mặn của gió và sóng. Nhưng khi đất nước bước vào những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt, ông đã rời quê hương, lên đường vào chiến trường miền Nam.

Ở chiến trường, ông trực tiếp tham gia chiến đấu trong những điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Rừng sâu, nắng cháy, bom đạn dày đặc – tất cả tạo nên một môi trường mà sự sống và cái chết luôn song hành. Là người lính, ông không cho phép mình chùn bước. Ông cùng đồng đội bám trụ, chiến đấu, hoàn thành nhiệm vụ trong những trận đánh căng thẳng.

Có những ngày hành quân xuyên rừng, thiếu thốn lương thực, nước uống; có những đêm đối mặt với những trận càn quét của địch; nhưng điều giữ ông đứng vững chính là niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.

Trong một trận chiến ác liệt, ông bị thương nặng. Vết thương ấy không chỉ làm tổn hại đến cơ thể, mà còn là dấu ấn sâu đậm của chiến tranh mà ông mang theo suốt cuộc đời. Nhưng cũng từ khoảnh khắc ấy, ông bắt đầu một hành trình khác – hành trình vượt lên chính mình.

Trở về quê hương Hải Hậu, ông phải đối mặt với một thực tế không dễ dàng. Thân thể không còn lành lặn, cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng ông không cho phép mình gục ngã. Ông luôn tâm niệm một điều giản dị mà sâu sắc: “Thương binh tàn nhưng không phế”.

Chính tinh thần ấy đã giúp ông đứng dậy, tiếp tục sống và cống hiến. Không còn cầm súng nơi chiến trường, ông chuyển sang một “mặt trận” mới – xây dựng và phát triển quê hương. Là người con của vùng biển, ông hiểu rõ tiềm năng cũng như khó khăn của nghề biển. Ông tích cực tham gia các phong trào tại địa phương, đặc biệt là vận động nhân dân phát triển kinh tế biển. Ông đi từng nhà, gặp từng người, chia sẻ kinh nghiệm, động viên bà con mạnh dạn vươn khơi, khai thác hiệu quả nguồn lợi từ biển. Với ông, phát triển kinh tế không chỉ là làm giàu, mà còn là cách để giữ gìn và khẳng định chủ quyền trên biển.

Không chỉ dừng lại ở đó, ông còn tích cực tham gia vào các hoạt động bảo vệ chủ quyền biên giới biển. Ông hiểu rằng, mỗi con thuyền ra khơi không chỉ mang theo hy vọng về cuộc sống, mà còn là một “cột mốc sống” khẳng định chủ quyền của Tổ quốc. Bằng uy tín và kinh nghiệm của mình, ông trở thành một trong những người có tiếng nói trong cộng đồng. Những lời vận động của ông không mang tính mệnh lệnh, mà xuất phát từ tấm lòng và sự thấu hiểu, vì vậy luôn nhận được sự hưởng ứng của bà con.

Người dân Hải Hậu nhắc đến ông với sự kính trọng – không chỉ vì ông là một thương binh từng trải qua chiến tranh, mà còn bởi ông là một người sống có trách nhiệm, luôn nghĩ cho cộng đồng. Ở ông, người ta thấy rõ hình ảnh của một người lính không bao giờ rời bỏ nhiệm vụ. Nếu như ngày xưa ông chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc, thì hôm nay ông tiếp tục góp sức để xây dựng và giữ gìn quê hương.

Câu chuyện của thương binh Nguyễn Văn Lực là câu chuyện của ý chí và nghị lực. Là minh chứng rằng, dù chiến tranh có để lại những vết thương, nhưng không thể làm suy giảm tinh thần của những con người đã từng đi qua lửa đạn. Hôm nay, khi biển Hải Hậu vẫn ngày ngày dạt dào sóng vỗ, khi những con thuyền vẫn vươn khơi mang theo hy vọng, chúng ta càng hiểu hơn giá trị của những con người như ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện: Người lính mang theo biển cả trong trái tim | Câu chuyện thời hoa lửa