Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA KỂ LẠI CHO TUỔI TRẺ HÔM NAY

CÂU CHUYỆN NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA KỂ LẠI CHO TUỔI TRẺ HÔM NAY

Tuyên Quang27/08/2026Xã Minh Ngọc (Đoàn xã Minh Ngọc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA KỂ LẠI CHO TUỔI TRẺ HÔM NAY

CÂU CHUYỆN NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA KỂ LẠI CHO TUỔI TRẺ HÔM NAY

Tôi là Nông Trần Tiền, sinh năm 1947, quê ở xã Minh Ngọc, tỉnh Tuyên Quang. Mỗi lần có dịp gặp các cháu đoàn viên, thanh niên, nhìn những gương mặt trẻ trung, tôi lại nhớ về tuổi trẻ của mình – một tuổi trẻ đã đi qua những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Hôm nay, tôi muốn kể cho các cháu nghe một câu chuyện.

Ngày ấy, tôi cũng trẻ như các cháu bây giờ. Tôi cũng có những ước mơ riêng, cũng mong một ngày có gia đình, có cuộc sống bình yên bên quê hương. Nhưng đất nước lúc đó đang trong những năm tháng chiến tranh. Khi Tổ quốc cần, chúng tôi hiểu rằng tuổi trẻ của mình phải dành cho đất nước.

Ngày lên đường, tôi nhớ quê Minh Ngọc vô cùng. Nhớ gia đình, nhớ những người thân yêu và nhớ những con đường quen thuộc. Tôi tự nhủ rằng mình sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ rồi có ngày trở về.

Những năm tháng trong quân ngũ không hề dễ dàng. Chúng tôi phải rèn luyện, phải chịu đựng gian khổ và luôn giữ vững tinh thần. Nhưng điều giúp chúng tôi vượt qua tất cả chính là tình đồng đội.

Có những người trước khi nhập ngũ tôi chưa từng gặp, vậy mà sau những tháng ngày cùng nhau sống và chiến đấu, họ trở thành những người anh em mà tôi không thể nào quên.

Có những đêm chúng tôi ngồi bên nhau, kể chuyện quê nhà. Người nhớ miền xuôi, người nhớ miền núi, người nhớ cha mẹ, người nhớ người thân. Ai cũng mong chiến tranh sớm kết thúc để được trở về.

Nhưng không phải ai cũng có ngày trở về.

Đó là điều khiến tôi mỗi khi nhớ lại đều thấy nghẹn lòng.

Chiến tranh đã lấy đi tuổi trẻ của rất nhiều người. Có những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại. Những cái tên ấy dù năm tháng trôi qua vẫn nằm trong ký ức của chúng tôi.

Sau này, khi trở về quê hương, tôi mới thực sự cảm nhận được giá trị của hai chữ “hòa bình”.

Một bữa cơm gia đình, một buổi chiều yên tĩnh, tiếng trẻ con vui đùa… những điều rất bình thường ấy đối với người từng đi qua chiến tranh lại trở nên vô cùng quý giá.

Các cháu hôm nay sinh ra trong hòa bình, có điều kiện học tập và có nhiều cơ hội để thực hiện ước mơ. Tôi rất mừng khi nhìn thấy tuổi trẻ hôm nay năng động, sáng tạo và tự tin.

Nhưng tôi muốn nhắn nhủ các cháu một điều:

Đừng nghĩ rằng yêu nước là điều gì quá xa vời.

Yêu nước có thể bắt đầu từ việc học tập thật tốt, làm việc thật nghiêm túc, sống tử tế và có trách nhiệm với cộng đồng.

Thế hệ chúng tôi đã góp sức bảo vệ Tổ quốc trong chiến tranh.

Còn các cháu hãy góp sức xây dựng Tổ quốc trong thời bình.

Mỗi thời đại có một cách cống hiến khác nhau, nhưng lòng yêu nước thì không bao giờ thay đổi.

Tôi đã đi qua tuổi trẻ của mình từ rất lâu. Nhưng khi nhìn màu áo xanh của các cháu đoàn viên hôm nay, tôi lại nhớ đến màu áo của mình ngày trước.

Tôi tin rằng các cháu sẽ viết tiếp câu chuyện của quê hương bằng những việc làm tốt đẹp.

Đó là điều mà người lính năm xưa như tôi mong muốn nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA KỂ LẠI CHO TUỔI TRẺ HÔM NAY | Câu chuyện thời hoa lửa