CÂU CHUYỆN NGƯỜI LÍNH Ở CHIẾN TRƯỜNG TUYÊN QUANG
Những năm đầu cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, núi rừng Tuyên Quang trở thành căn cứ địa quan trọng của ta. Trong một đơn vị trinh sát đóng quân bên bờ sông Lô, có chiến sĩ trẻ Hoàng Văn Lực, quê ở một bản nhỏ thuộc Chiêm Hóa.
Những năm đầu cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, núi rừng Tuyên Quang trở thành căn cứ địa quan trọng của ta. Trong một đơn vị trinh sát đóng quân bên bờ sông Lô, có chiến sĩ trẻ Hoàng Văn Lực, quê ở một bản nhỏ thuộc Chiêm Hóa.
Lực mới mười tám tuổi khi theo anh trai vào bộ đội. Công việc của đội trinh sát cực kỳ nguy hiểm: băng rừng, vượt suối, nắm đường đi lối lại của địch để phục vụ chỉ huy tác chiến. Những ngày mưa rừng dầm dề, dép cao su mòn hết đế, nhưng cậu vẫn kiên trì bám địa bàn, thuộc từng lối mòn, từng gốc cây rêu xanh.
Một buổi chiều cuối năm 1949, đơn vị nhận tin địch chuẩn bị càn vào vùng dân cư ven sông. Lực được giao nhiệm vụ bò sát vào trận địa địch để nắm hướng di chuyển. Trên đường trở về báo cáo, cậu bất ngờ đối mặt toán lính tuần. Không để lộ bí mật, Lực chủ động đánh lạc hướng, dẫn chúng ra xa khu dân cư. Trong cuộc giằng co, cậu bị trúng đạn, nhưng vẫn cố gắng bò về đến gần căn cứ để kịp truyền đạt thông tin quan trọng.
Nhờ tin trinh sát của Lực, đơn vị ta kịp thời bố trí phục kích, đánh tan cuộc càn quét, bảo vệ an toàn cho đồng bào. Khi đồng đội tìm thấy Lực, cậu chỉ kịp mỉm cười và nói:
“Dân mình còn, là được rồi…”
Người lính trẻ ấy đã ngã xuống giữa núi rừng Tuyên Quang, để lại một tấm gương lặng thầm mà sáng ngời về lòng dũng cảm và sự hy sinh. Đến hôm nay, mỗi khi tiếng nước sông Lô vỗ bờ, đồng đội cũ lại nhớ đến Lực – người con trai nhỏ bé nhưng trái tim lớn, đã góp phần viết nên trang sử kiêu hùng của quê hương cách mạng.



