Câu chuyện người lính Trần Văn Thắng – ký ức mùa đông nơi biên giới
Câu chuyện người lính Trần Văn Thắng – ký ức mùa đông nơi biên giới
Ông Trần Văn Thắng, sinh năm 1963, trưởng thành trong những năm tháng đất nước vẫn còn nhiều thử thách nơi biên cương. Khi Tổ quốc cần, ông không ngần ngại gác lại tuổi trẻ riêng tư, lên đường nhập ngũ vào năm 1986, mang theo trong tim lòng quyết tâm của một người con đất Việt.
Ông được phân công công tác tại huyện Mường Khương, thuộc tỉnh Hoàng Liên Sơn – nơi núi rừng trùng điệp, địa hình hiểm trở và cuộc sống còn vô vàn khó khăn. Những ngày đầu ở đơn vị, ông cùng đồng đội bước vào cuộc sống quân ngũ đầy kỷ luật: huấn luyện, tuần tra, canh gác… tất cả đều đòi hỏi ý chí và sức bền.
Nhưng điều khiến ông nhớ nhất, khắc sâu trong tâm trí suốt cuộc đời, chính là những mùa đông nơi biên giới.
Mùa đông ở vùng cao không giống bất cứ nơi nào khác. Gió lạnh từ núi cao tràn về, cắt da cắt thịt. Sương mù phủ kín lối đi, có những ngày tầm nhìn chỉ còn vài mét. Trong cái rét buốt ấy, người lính vẫn phải khoác ba lô, cầm súng đi tuần tra dọc biên giới.
Ông từng kể lại: có những đêm trực gác, nhiệt độ xuống rất thấp, bàn tay tê cứng đến mức cầm súng cũng trở nên khó khăn. Áo quần không đủ ấm, anh em phải ngồi sát lại bên nhau, chia sẻ từng hơi ấm. Có khi chỉ một bếp lửa nhỏ giữa rừng, vài câu chuyện quê nhà cũng đủ xua tan cái lạnh và nỗi nhớ.
Có một lần, trong một chuyến tuần tra dài ngày, ông cùng đồng đội phải băng qua những con dốc phủ đầy sương giá. Đôi giày ướt lạnh, bước chân nặng trĩu, nhưng không ai dừng lại. Bởi phía trước là cột mốc biên giới – nơi họ có trách nhiệm gìn giữ. Trong khoảnh khắc ấy, ông hiểu rằng: cái lạnh của thiên nhiên không thể nào lạnh bằng sự thiếu vắng trách nhiệm với Tổ quốc.
Những năm tháng từ 1986 đến 1989 trôi qua trong gian khổ nhưng đầy tự hào. Năm 1989, ông xuất ngũ, trở về quê hương. Rời xa biên giới, nhưng ký ức về những mùa đông lạnh giá, về tình đồng chí ấm áp giữa núi rừng vẫn luôn theo ông suốt cuộc đời.
Giờ đây, mỗi khi nhắc lại quãng thời gian ấy, ông không nói nhiều về khó khăn, mà chỉ nhẹ nhàng kể: “Mùa đông biên giới lạnh lắm… nhưng tình người thì ấm lắm.”
Đó không chỉ là một kỷ niệm, mà là dấu ấn của một thời tuổi trẻ đã sống hết mình – lặng thầm, gian khổ nhưng vô cùng cao đẹp.



