Câu chuyện người lính Trường Sơn
Bài viết ghi lại lời kể chân thực của cựu chiến binh Nguyễn Văn Lâm – người từng tham gia tuyến lửa Đường Trường Sơn – về những năm tháng san lấp hố bom, vượt qua sốt rét rừng và chứng kiến đồng đội ngã xuống, qua đó tái hiện tinh thần kiên cường và niềm tin bất diệt của người lính Trường Sơn trong thời hoa lửa.
Câu chuyện người lính Trường Sơn – lời kể của một cựu chiến binh
Trong căn nhà nhỏ ở xã Thượng Đình, huyện Phú Bình, ông Nguyễn Văn Lâm (sinh năm 1948), cựu chiến binh từng tham gia tuyến lửa Trường Sơn năm 1968, vẫn giữ thói quen mỗi chiều ngồi trước hiên nhà, chậm rãi kể lại những năm tháng tuổi hai mươi của mình. Giọng ông trầm lại khi nhắc đến hai chữ “Trường Sơn”.
“Tôi nhập ngũ năm vừa tròn hai mươi tuổi. Khi đó chỉ nghĩ đơn giản lắm, đất nước cần thì mình đi. Đến khi đặt chân vào tuyến đường Đường Trường Sơn mới biết chiến tranh khốc liệt đến thế nào.”
Ông Lâm kể, những năm 1968–1972 là giai đoạn bom đạn ác liệt nhất. Máy bay Mỹ rải bom gần như suốt ngày đêm. “Có hôm vừa san lấp xong hố bom buổi sáng, chiều lại bị đánh tiếp. Anh em công binh chúng tôi cứ thế thay nhau lấp đường. Mệt thì dựa lưng vào gốc cây ngủ một lát, tỉnh dậy lại làm tiếp.”
Nhắc đến những ngày sốt rét rừng hoành hành, ông cười buồn: “Bom đạn còn tránh được, chứ sốt rét thì khó lắm. Có đồng chí đang khỏe mạnh, vài hôm sau đã run cầm cập. Thuốc men thiếu thốn, anh em phải động viên nhau mà vượt qua.”
Ông im lặng một lúc rồi kể tiếp về một đêm không thể quên. Đó là đêm đơn vị ông đảm bảo đường cho đoàn xe vượt dốc. “Bom nổ sáng cả một góc rừng. Một đồng đội của tôi trúng mảnh bom, hy sinh ngay tại chỗ. Chúng tôi chỉ kịp lấy tấm tăng phủ lên người bạn, hẹn ngày thống nhất sẽ quay lại đón anh về. Nhưng rồi chiến tranh cuốn đi, nhiều người nằm lại mãi mãi nơi rừng sâu.”
Khi được hỏi điều gì giúp ông và đồng đội trụ vững giữa khốc liệt như vậy, ông Lâm trả lời giản dị: “Là niềm tin. Tin rằng miền Nam sẽ được giải phóng, đất nước sẽ thống nhất. Nghĩ đến ngày đó là có thêm sức mạnh.”
Năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng, ông trở về quê hương với thương tích còn in hằn trên cơ thể. “Chúng tôi may mắn được trở về, còn nhiều người bạn thì không. Mỗi lần nhắc đến Trường Sơn là tôi nhớ họ trước tiên.”
Giờ đây, khi tóc đã bạc, ông Lâm vẫn thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng ấy. Không phải để nhắc lại đau thương, mà để thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, mồ hôi và cả tuổi xuân của bao người lính.
“Trường Sơn với tôi không chỉ là một con đường,” ông nói khẽ, “mà là cả một thời tuổi trẻ đã gửi lại nơi rừng núi. Nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ đi.”
Câu chuyện của người lính năm xưa khép lại trong ánh chiều yên ả của làng quê. Nhưng ký ức về Trường Sơn – về những bước chân âm thầm giữa đại ngàn lửa đạn – vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của độc lập, tự do trong những năm tháng thời hoa lửa.



