CÂU CHUYỆN NGƯỜI LÍNH TRƯỜNG SƠN - ĐOÀN XÃ TRẤN YÊN
CÂU CHUYỆN NGƯỜI LÍNH TRƯỜNG SƠN

CÂU CHUYỆN NGƯỜI LÍNH TRƯỜNG SƠN
Ông Doãn Văn Tờ, sinh ngày 03 tháng 3 năm 1949, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh. Khi vừa tròn 18 tuổi, tháng 7 năm 1967, chàng trai trẻ ấy đã rời quê hương lên đường nhập ngũ, mang theo một trái tim đầy nhiệt huyết và niềm tin vào ngày thống nhất. Sau khi nhập ngũ, ông được biên chế vào Sư đoàn 250 – Trung đoàn 1 – Tiểu đoàn 3, đóng quân tại Đồng Hỷ, Bắc Thái. Sáu tháng huấn luyện gian khổ đã rèn cho ông ý chí thép của người lính. Tết năm 1968, ông được về nhà ít ngày rồi lập tức lên đường nhận nhiệm vụ mới.
Hành quân vào Quảng Trị – 80% đường đi bằng đôi chân
Tháng 2/1968, ông Tờ cùng đồng đội hành quân đi bộ vào chiến trường Quảng Trị. Chỉ có một vài đoạn đường được đi nhờ xe, còn lại hơn 80% quãng đường là đi bộ. Ban đêm đi, ban ngày dừng lại ẩn nấp để tránh máy bay. Hành trang trên vai chỉ có 3 bộ quần áo, balô nặng 25–30 kg, lương thực và quân trang. Đó là cuộc hành quân dài nhất, vất vả nhất trong đời ông.
Đến tháng 4/1968, đơn vị đặt chân tới Quảng Trị. Ông được bổ sung về Trung đoàn 27, một trung đoàn độc lập của Quân khu 4, vượt qua vĩ tuyến 17, băng qua Bến Hải, vào chiến trường Cồn Tiên – Dốc Miếu – Khe Sanh – đường 95 Lào, nơi được mệnh danh là “túi bom”.
Trận bom Napan – nhát cắt sinh tử giữa rừng Trị – Thiên
Tháng 6/1968, trong lúc tiểu đội của ông tập trung, máy bay Mỹ thả bom Napan xuống khu vực. Ngọn lửa Napan cháy loang như dòng nhựa nóng, quét qua cả cánh rừng. Tiểu đội phải lao xuống hầm trú ẩn để giữ mạng sống. Nhưng sự tàn khốc của chiến tranh không chừa một ai: Có những hầm trúng bom, 4–5 chiến sĩ hy sinh ngay dưới nơi tưởng chừng an toàn nhất.
Những ký ức ấy đến tận bây giờ, ông vẫn nhớ như in. Bị thương nặng tại Vạn Kim – tháng 6/1968
Vẫn trong tháng 6/1968, khi ông đang là lính bộ binh của Tiểu đoàn 3 – Trung đoàn 27, đơn vị tham gia chiến đấu tại Vạn Kim. Trong một trận giao tranh ác liệt, đạn địch xuyên trúng miệng, làm gãy xương hàm thành 3 đoạn, mất 1/3 lưỡi, mất 12 chiếc răng – một trong những vết thương nặng nề nhất của đời lính.
Đồng đội đã dìu ông ra khỏi trận địa, đưa về bệnh xá của đơn vị, sau đó chuyển ra Nghệ An rồi Hà Nội vào tháng 8/1968 để điều trị. Sự sống sót của ông ngày hôm đó có thể coi là một điều kỳ diệu.
Trở lại tuyến lửa Trường Sơn – người lính của đoàn xe 559 (1972)
Vết thương chưa lành hẳn, nhưng tinh thần chiến đấu thì chưa bao giờ tắt.
Năm 1972, ông Tờ tham gia Đoàn xe 559 – lực lượng vận tải huyết mạch trên đường Trường Sơn. Có lần ông điều khiển chiếc xe chở 12 phuy xăng, xuất phát từ Dốc Miếu. Giặc ném bom dữ dội, đường phía trước là hố bom, bên cạnh lại là vực sâu. Trong khoảnh khắc sinh tử, xe bị lật nhào.
Điều kỳ lạ là 12 phuy xăng không phát nổ, không trúng đạn. Đồng đội chạy ào tới, lật xe, kéo ông và lái phụ ra ngoài. Một lần nữa, ông thoát chết.
Người lính đứng vào hàng ngũ của Đảng
Ngày 07 tháng 02 năm 1973, ông Doãn Văn Tờ được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam tại Trạm tiểu tu – Tiểu đoàn xe 59, Binh trạm 471.
Buổi lễ đơn sơ, chỉ có lá cờ Đảng, cờ Tổ quốc và khoảng chục người, nhưng thiêng liêng đến suốt đời
Từ Trường Sơn vào Sài Gòn – con đường đi đến ngày toàn thắng
Từ tháng 3/1973 đến 7/1975, ông cùng đoàn xe tham gia phục vụ Chiến dịch Hồ Chí Minh, vận chuyển vật chất, vũ khí, đạn dược, xăng dầu vào chiến trường miền Nam. Đường Trường Sơn những ngày ấy là bom rơi, đạn nổ, là mất mát và hy sinh, nhưng cũng là niềm tin vào ngày toàn thắng. Ngày 30/4/1975 – khi Sài Gòn giải phóng, ông Tờ có mặt trong đội hình của những người lính thầm lặng làm nên chiến thắng.



