Bài viết

CÂU CHUYỆN : Người lính và con đường trở về sau trận đánh

Hà Tĩnh15/04/2026Bùi Văn Phong3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong giai đoạn Chiến tranh Việt Nam, một cựu chiến binh từng kể lại ký ức sâu sắc nhất đời mình không phải là lúc chiến đấu, mà là sau một trận đánh lớn ở vùng rừng núi.

Anh khi đó là một người lính trẻ trong một đơn vị bộ binh. Đơn vị nhận nhiệm vụ giữ một khu vực quan trọng, nơi giao tranh diễn ra liên tục nhiều ngày liền. Trận đánh kéo dài từ đêm này sang đêm khác, không có ranh giới rõ ràng giữa nghỉ ngơi và chiến đấu.

Đất rừng bị cày xới, cây cối gãy đổ, không khí nặng mùi khói và đất ẩm. Có những lúc cả đơn vị phải nằm im rất lâu trong chiến hào, chờ đợi từng đợt pháo dừng lại mới có thể di chuyển.

  1. Sau trận đánh Khi trận đánh kết thúc, mọi thứ trở nên im lặng một cách lạ lùng. Sự im lặng ấy không giống bình yên, mà giống như khoảng trống sau một cơn bão lớn.

Người lính trẻ bước ra khỏi hầm. Anh nhìn quanh và nhận ra nhiều đồng đội đã không còn đứng dậy. Không ai nói gì nhiều. Mỗi người đều hiểu rõ điều gì đã xảy ra, nhưng không ai muốn nói thành lời.

Việc đầu tiên họ làm không phải là ăn hay nghỉ, mà là tìm kiếm và hỗ trợ những người còn sống sót.

  1. Một người đồng đội Trong lúc di chuyển giữa các vị trí, anh tìm thấy một người đồng đội cũ đang bị thương nặng dưới một gốc cây. Người này vẫn còn tỉnh, nhưng rất yếu.

Anh đồng đội nhìn anh và chỉ nói được một câu ngắn: “Còn giữ được không?”

Không phải hỏi về bản thân, mà hỏi về trận địa.

Người lính trẻ không trả lời ngay. Anh chỉ nắm tay đồng đội thật chặt. Cả hai đều hiểu câu trả lời, dù không cần nói ra.

Không lâu sau, người đồng đội ấy lặng đi. Điều khiến người lính trẻ nhớ mãi không phải là khoảnh khắc ra đi, mà là sự bình tĩnh lạ lùng của người đó, như thể đã chấp nhận mọi thứ từ trước.

  1. Những ngày sau đó Sau trận đánh, đơn vị phải rút về phía sau để củng cố lực lượng. Đường rừng lúc đó trơn trượt, nhiều đoạn phải đi trong im lặng hoàn toàn vì nguy cơ phục kích vẫn còn.

Người lính trẻ mang theo ba lô rất nặng, nhưng thứ khiến anh nặng nhất không phải là vật chất, mà là ký ức vừa trải qua.

Có lúc anh đi sau cùng đoàn, nhìn những dấu chân lẫn lộn trên đất ướt, anh tự hỏi không biết bao nhiêu người đã đi qua con đường này và không bao giờ quay lại.

  1. Lá thư trong túi áo Trong một lần dừng nghỉ ngắn, anh lấy ra một lá thư chưa kịp gửi. Đó là thư của mẹ anh. Bà chỉ viết vài dòng:

“Ở nhà mọi thứ vẫn ổn. Con giữ gìn sức khỏe. Mẹ chờ con về.”

Anh đọc đi đọc lại rất nhiều lần. Lá thư đã ướt một góc vì mưa rừng, nhưng chữ vẫn còn rõ.

Anh kể rằng lúc đó, anh nhận ra điều duy nhất mình muốn không phải là chiến công hay danh hiệu, mà chỉ là được sống để quay về đọc tiếp những dòng chữ như thế.

  1. Ngày trở về Sau nhiều tháng, khi chiến sự lắng xuống ở khu vực đó, anh được điều về tuyến sau. Con đường trở về làng không dài, nhưng với anh, nó như kéo dài rất lâu.

Khi về đến đầu làng, anh không dám bước nhanh. Mọi thứ vẫn giống như cũ, nhưng cũng không còn giống như trước. Người thân, bạn bè, những con đường quen thuộc — tất cả đều khiến anh vừa gần gũi vừa xa lạ.

Mẹ anh ra đón ở cổng. Bà không hỏi gì nhiều. Chỉ đứng nhìn anh một lúc lâu rồi ôm lấy con.

Anh nói rằng khoảnh khắc đó, anh mới thực sự hiểu thế nào là “trở về”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn