CÂU CHUYỆN: “NGƯỜI MẸ TRÊN TUYẾN LỬA TRƯỜNG SƠN” NGUYỄN THỊ TƯ
CÂU CHUYỆN: “NGƯỜI MẸ TRÊN TUYẾN LỬA TRƯỜNG SƠN” NGUYỄN THỊ TƯ
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt của dân tộc, có những con người bình dị đã sống và cống hiến một cách phi thường. Họ không cần được gọi tên trong những trang sách lớn, nhưng chính họ đã làm nên lịch sử. Một trong những con người như thế là một người phụ nữ – một “người mẹ” trên tuyến lửa Trường Sơn.
Chị tên là Nguyễn Thị Tư, sinh ra ở một vùng quê nghèo thuộc Long An. Tuổi thơ của chị gắn liền với ruộng đồng, với những ngày nắng cháy lưng cấy lúa và những bữa cơm đạm bạc. Khi đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, chị đã đưa ra một quyết định lớn của cuộc đời: rời quê hương, gia nhập lực lượng thanh niên xung phong.
Ngày lên đường, mẹ chị không nói nhiều. Chỉ lặng lẽ gói cho con gái một nắm cơm khô và dặn dò:“Ráng giữ mình con nhé…”
Nhưng cả hai đều hiểu, chiến tranh là nơi mà không ai có thể chắc chắn ngày trở về.

Đến Trường Sơn, chị Tư bước vào một thế giới hoàn toàn khác – nơi mà cái chết có thể đến bất cứ lúc nào. Công việc của chị là gùi hàng, san lấp hố bom và dẫn đường cho xe qua những đoạn nguy hiểm.
Mỗi chuyến gùi hàng nặng đến 30–40kg, đi bộ hàng chục cây số xuyên rừng. Ban ngày, chị và đồng đội ẩn mình tránh máy bay địch. Ban đêm, họ lại lặng lẽ làm việc dưới ánh trăng mờ, dẫn từng đoàn xe vượt qua “tọa độ lửa”.
Chị từng nói một câu giản dị nhưng đầy ý nghĩa:
“Ở đây, không sợ đói, không sợ khổ… chỉ sợ đường bị tắc.”
Bởi vì chị hiểu rằng, nếu con đường ấy ngừng lại, tiền tuyến sẽ thiếu vũ khí, thiếu lương thực – và nhiều người sẽ phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.

Một lần, sau trận bom lớn, giữa đường xuất hiện một quả bom nổ chậm.
Đó là mối nguy hiểm chết người đối với cả đoàn xe phía sau. Không chần chừ, chị Tư cùng một đồng đội tình nguyện xử lý.
Hai người bò sát mặt đất, từng nhát xẻng nhẹ nhàng đào đất xung quanh quả bom. Không ai nói với ai, nhưng trong lòng họ đều hiểu: có thể đây là lần cuối cùng mình còn sống.
Cuối cùng, quả bom được vô hiệu hóa. Khi trở về, chị chỉ cười nhẹ:
“Xong rồi, cho xe đi thôi!”
Nhưng chiến tranh không chỉ có lòng dũng cảm, mà còn đầy mất mát.
Trong một trận bom khác, đơn vị của chị bị đánh trúng. Người bạn thân nhất của chị – người từng hẹn sẽ cùng nhau trở về quê lập gia đình – đã vĩnh viễn nằm lại nơi rừng sâu.
Chị Tư không khóc. Ngày hôm sau, chị lặng lẽ gùi thêm phần hàng của bạn, tiếp tục công việc như chưa từng có gì xảy ra.
Khi có người hỏi:
“Sao chị không nghỉ?”
Chị chỉ trả lời:
“Nghỉ thì đường tắc… mà đường tắc thì nhiều người chết hơn.”

Chiến tranh kết thúc, chị trở về quê hương. Không huân chương rực rỡ, không danh hiệu lớn lao, chị lại trở thành một người phụ nữ bình dị: làm ruộng, nuôi con, chăm lo gia đình.
Nhưng chiến tranh chưa bao giờ thật sự rời khỏi chị.
Mỗi khi nghe tiếng máy bay, chị vẫn giật mình. Mỗi lần trời mưa lớn, chị lại nhớ đến những ngày mưa rừng Trường Sơn. Và mỗi dịp tháng Bảy, chị lặng lẽ thắp hương cho những người đồng đội đã không trở về.
Một lần, con chị hỏi:
“Mẹ có sợ không?”
Chị nhìn xa xăm rồi trả lời:
“Sợ chứ… nhưng nếu mẹ không đi, thì ai sẽ đi?”



