Bài viết

Câu chuyện: “Người mẹ và những ngọn đèn không tắt”

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện không cần đến những lời lẽ lớn lao, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi cũng đủ khiến lòng người lặng đi. Câu chuyện về mẹ Nguyễn Thị Thứ -một người mẹ bình dị ở vùng quê Quảng Nam - là một câu chuyện như thế.

Cuộc đời mẹ gắn liền với những mất mát không gì bù đắp nổi. Mẹ có 9 người con trai, cùng con rể và cháu ngoại - tất cả đều lần lượt ra đi trong các cuộc kháng chiến. Họ ra đi khi còn rất trẻ, mang theo lời hứa “đất nước còn giặc thì con chưa về”. Và rồi, họ đã không trở về thật.

Người ta kể rằng, mỗi lần tiễn con ra trận, mẹ không khóc. Mẹ chỉ lặng lẽ chuẩn bị cho con một bọc cơm, dặn dò vài câu giản dị: “Đi mạnh giỏi, giữ gìn sức khỏe, đánh giặc xong thì về.” Nhưng chiến tranh đâu cho ai lời hẹn chắc chắn. Những năm tháng bom đạn ác liệt, căn nhà nhỏ của mẹ vẫn sáng đèn mỗi đêm. Không phải vì mẹ không ngủ được, mà vì mẹ chờ. Mẹ chờ một bóng dáng quen thuộc sẽ trở về, gõ cửa, gọi “Má ơi”. Nhưng hết năm này qua năm khác, cánh cửa ấy vẫn chỉ mở ra trong im lặng.

Tin báo tử đến dồn dập. Người trong làng không ai dám báo tin một mình, họ phải đi cùng nhau, vì sợ mẹ không chịu nổi. Nhưng trái với suy nghĩ của mọi người, mẹ vẫn đứng vững. Mẹ đau, nhưng không gục ngã. Mỗi lần nhận tin, mẹ chỉ lặng lẽ thắp thêm một nén hương lên bàn thờ.

Có người hỏi mẹ:
- Má không buồn sao khi mất nhiều người thân như vậy?

Mẹ trả lời, giọng chậm rãi nhưng kiên định:
- Buồn chứ. Nhưng nếu ai cũng giữ con mình lại, thì ai đánh giặc?

Câu nói ấy không phải là sự vô cảm, mà chính là đỉnh cao của tình yêu - tình yêu dành cho Tổ quốc và sự hy sinh lớn lao đến tận cùng.

Không chỉ tiễn con ra trận, mẹ còn tham gia giúp đỡ cách mạng. Mẹ nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực, góp từng hạt gạo ít ỏi cho kháng chiến. Với mẹ, đất nước không phải là điều gì xa vời - đó chính là lý do để những người con của mẹ ra đi.

Sau ngày hòa bình, người ta đến thăm mẹ nhiều hơn. Họ gọi mẹ là “Mẹ Việt Nam anh hùng”. Nhưng với mẹ, danh hiệu ấy không làm vơi đi nỗi nhớ. Mỗi buổi chiều, mẹ vẫn ngồi trước hiên, nhìn ra con đường làng - nơi những người con của mẹ đã từng đi qua. Có lẽ, trong sâu thẳm, mẹ vẫn chờ. Nhưng điều khiến người ta xúc động nhất không phải chỉ là sự mất mát, mà là cách mẹ đã sống sau tất cả. Mẹ không oán trách, không gục ngã, mà vẫn giữ trọn niềm tin vào đất nước, vào thế hệ sau.

Những ngọn đèn trong nhà mẹ, dù người thắp đã không còn nhưng vẫn sáng. Bởi vì đó không chỉ là ánh sáng của một mái nhà, mà là ánh sáng của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại.

Những năm tháng ấy đã lùi xa, nhưng hình ảnh mẹ Nguyễn Thị Thứ vẫn ở lại như một biểu tượng lặng lẽ mà vĩ đại. Không phải ai cũng có thể hiểu hết nỗi đau của một người mẹ tiễn lần lượt những đứa con của mình ra đi mãi mãi, nhưng ai cũng có thể cảm nhận được sức mạnh phi thường ẩn sau sự bình dị ấy. Từ căn nhà nhỏ nơi làng quê Quảng Nam, một chân lý giản dị mà sâu sắc như được thắp lên: có những mất mát không gì bù đắp được, nhưng chính những mất mát ấy đã làm nên dáng hình của Tổ quốc hôm nay.

Và có lẽ, điều còn lại không chỉ là ký ức về chiến tranh, mà là cách con người ta chọn sống sau tất cả. Khi thế hệ hôm nay được lớn lên trong hòa bình, được học tập, được ước mơ, thì mỗi bước đi đều vô tình chạm vào những hy sinh thầm lặng của biết bao người đi trước. Không cần những lời hứa lớn lao, chỉ cần sống tử tế hơn một chút, có trách nhiệm hơn một chút, và biết trân trọng những điều mình đang có - cũng đã là một cách để ngọn lửa năm xưa không tắt. Bởi vì, có những người đã hóa thành quá khứ để chúng ta được sống trong hiện tại. Và điều duy nhất chúng ta có thể làm, là không để sự hy sinh ấy trở nên vô nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn