CÂU CHUYỆN: NGƯỜI SĨ QUAN SƯ ĐOÀN ĐỒNG BẰNG ANH HÙNG
CÂU CHUYỆN: NGƯỜI SĨ QUAN SƯ ĐOÀN ĐỒNG BẰNG ANH HÙNG
Mỗi con người bước qua năm tháng thanh xuân trong quân ngũ đều giữ lại cho mình những kỷ niệm không thể nào quên về tình đồng chí, về những chuyến hành quân qua đại ngàn. Với chú Võ Xuân Hà, đó là những năm tháng tự hào dưới quân kỳ của Sư đoàn 2Bộ binh (Sư đoàn Đồng bằng) lừng lẫy thuộc Quân khu 5.
Sinh đầu năm 1970 tại vùng đất biển nhiều nắng gió Liên Hương (Tuy Phong, Bình Thuận), chú Võ Xuân Hà mang sẵn trong mình sự kiên cường, bền bỉ của người con miền Trung. Tháng 3 năm 1988, khi vừa tròn 18 tuổi – lứa tuổi đẹp nhất của đời người, chú gác lại những dự định cá nhân để lên đường tòng quân, cống hiến tuổi trẻ cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.
Nhờ có nền tảng học vấn vững vàng 12/12, chú nhanh chóng bắt nhịp với môi trường kỷ luật nghiêm minh và được lựa chọn đào tạo, biên chế về Tiểu đoàn 16 thuộc Sư đoàn 2 Bộ binh, Quân khu 5. Sư đoàn 2 là một trong những đơn vị chủ lực, có bề dày truyền thống chiến đấu và anh hùng bậc nhất của quân đội ta. Học tập và rèn luyện tại đây là một thử thách lớn nhưng cũng là niềm vinh dự kiêu hãnh. Bằng sự nỗ lực vượt bậc, chú đã vượt qua những bài huấn luyện khắc nghiệt, từng bước trưởng thành từ người chiến sĩ lên hàng ngũ sĩ quan và được phong quân hàm Thiếu úy.
Những mốc thời gian cuối năm 1911, đầu năm 1992 ghi dấu thời điểm chú hoàn thành xuất sắc chặng đường binh nghiệp tại đơn vị chủ lực để chuyển ngành, tiếp tục học tập lên trình độ Đại học. Dù cởi bỏ bộ quân phục để khoác lên mình tấm áo dân sự, phẩm chất của một người sĩ quan Sư đoàn 2 vẫn luôn đồng hành cùng chú trong suốt quá trình công tác sau này, giúp chú hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ cho đến ngày nhận quyết định Hưu trí.
Bên cạnh tư cách là một người cán bộ gương mẫu, chú Võ Xuân Hà còn vinh dự đứng trong hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam (Đảng viên). Sau nhiều năm bôn ba làm việc, quản lý hồ sơ tại Nha Trang (001451/NT/01), chú đã chọn quay trở lại mảnh đất Ninh Thuận, chuyển sinh hoạt về Hội Cựu chiến binh (Chi hội 487) tại Thành phố Phan Rang - Tháp Chàm.
Giờ đây, khi mái đầu đã điểm bạc, an hưởng tuổi già thanh thản tại PRTC, chú vẫn là một người Hội viên, một người Đảng viên lão thành kính mến tại địa phương. Câu chuyện về người Thiếu úy d16 năm xưa sẽ mãi là niềm tự hào của gia đình, là bài học quý báu về lòng trung kiên cho thế hệ trẻ noi theo.


