Câu chuyện: “Người thợ điện giữa pháp trường Chí Hòa”
Nguyễn Văn Trỗi sinh ở Quảng Nam, lớn lên trong gia đình lao động nghèo ở Đà Nẵng và sau đó vào Sài Gòn sinh sống. Năm 1964, anh tham gia Biệt động Sài Gòn. Khi quân đội Mỹ – đứng đầu là Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara – chuẩn bị đến miền Nam khảo sát, lực lượng biệt động giao nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý (Sài Gòn).
Ngày 9/5/1964, khi đang chuẩn bị kích nổ, Trỗi bị bắt. Địch tra tấn dã man nhưng anh không khai bất kỳ đồng đội nào. Tòa án quân sự Sài Gòn kết án tử hình. Nhiều tổ chức quốc tế, đặc biệt là Venezuela, lên tiếng đòi trả tự do cho anh, vì vậy chính quyền Sài Gòn buộc phải hoãn thi hành án.
Tuy nhiên, trước làn sóng phản đối, chúng vội vàng đưa anh ra pháp trường ngày 15/10/1964 tại Nhà lao Chí Hòa. Dù bị trói, trước họng súng, Nguyễn Văn Trỗi vẫn hiên ngang nói lớn:
“Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Việt Nam muôn năm!”
Lời hô ấy vang dội khiến nhiều binh lính chế độ Sài Gòn run tay. Khi băng bịt mắt được đưa lên, anh dõng dạc:
“Tôi không cần bịt mắt. Hãy để tôi nhìn rõ quân thù!”
Phát súng cuối cùng nổ vang. Nguyễn Văn Trỗi ngã xuống ở tuổi 24, trở thành biểu tượng của lớp thanh niên miền Trung bất khuất. Tên anh được đặt cho nhiều đường phố và phong trào thiện nguyện ở Việt Nam và cả Venezuela – nơi người dân đã xuống đường đòi cứu anh.



