Câu chuyện người thương binh chống Mỹ
Trong ngôi nhà nhỏ ở vùng quê yên bình, ông Trần Quảng Bình (Sinh năm 1953, Nhập ngũ năm 1973, hiện là CCB thôn Hùng Thắng xã Hùng An), một thương binh chống Mỹ vẫn lưu giữ chiếc ba lô bạc màu và cuốn sổ tay đã theo ông suốt những năm tháng chiến tranh.
Năm 1973, ông lên đường nhập ngũ. Mang theo lời dặn của cha mẹ và niềm tin của tuổi trẻ, ông cùng đồng đội hành quân vào chiến trường miền Nam. Những ngày ấy vô cùng gian khổ. Họ phải băng rừng, lội suối, sống trong hầm hào giữa bom đạn ác liệt.
Trong một trận chiến năm 1973, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ chốt giữ một vị trí quan trọng. Cuộc chiến diễn ra quyết liệt từ sáng đến chiều. Khi đang đưa đạn cho đồng đội, một mảnh pháo găm vào chân khiến ông bị thương nặng. Máu chảy nhiều nhưng ông vẫn cố bám trận địa cho đến khi đồng đội đưa được ông về tuyến sau.
Sau nhiều tháng điều trị, ông mất đi một phần khả năng vận động ở chân trái và được công nhận là thương binh. Điều khiến ông day dứt nhất không phải là vết thương trên cơ thể mà là những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Ông thường kể về anh Hùng, người tiểu đội trưởng luôn đi đầu trong mọi nhiệm vụ. Trước mỗi trận đánh, anh thường động viên anh em:
"Khó khăn đến đâu cũng phải hoàn thành nhiệm vụ, vì phía sau chúng ta là Tổ quốc và nhân dân."
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương. Dù mang thương tật suốt đời, ông không đầu hàng số phận. Ông cùng vợ khai hoang ruộng đất, phát triển kinh tế gia đình và tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh.



