Câu chuyện người thương binh năm 1968
Mỗi dịp tháng Bảy, khi cả nước hướng về những người có công với cách mạng, ông Hoàng Minh Chính (Sinh năm 1947, Nhập ngũ năm 1968, hiện là CCB thôn Hùng Tiến xã Hùng An) lại lặng lẽ lau chùi chiếc ba lô cũ đã theo ông suốt những năm tháng chiến tranh.
Năm 1968, ông vừa tròn 21 tuổi. Là chiến sĩ bộ binh, ông cùng đơn vị tham gia chiến đấu trên chiến trường miền Nam. Đó là một năm đầy gian khổ và ác liệt. Những trận đánh diễn ra liên tiếp, ngày đêm vang tiếng súng.
Trong một trận chiến vào giữa năm 1968, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ giữ vững một vị trí quan trọng. Trận đánh kéo dài từ sáng đến tối. Bom đạn dội xuống liên tục, đất đá tung mù mịt. Khi đang đưa đồng đội bị thương ra khỏi khu vực nguy hiểm, một mảnh đạn đã găm vào chân phải của ông.
Dù đau đớn, ông vẫn cố gắng dìu đồng đội đến nơi an toàn. Chỉ khi hoàn thành nhiệm vụ, ông mới ngất đi vì mất quá nhiều máu.
Sau nhiều tháng điều trị tại bệnh viện dã chiến, ông giữ được tính mạng nhưng mang thương tật suốt đời. Ngày nhận giấy chứng nhận thương binh, điều ông nghĩ đến đầu tiên không phải là bản thân mình mà là những đồng đội đã không thể trở về.
Ông nhớ nhất người bạn chiến đấu tên Minh. Trước giờ xuất kích, Minh từng nói:
"Nếu có hy sinh, tôi chỉ mong đất nước sớm hòa bình để nhân dân không còn chịu cảnh chiến tranh."
Minh đã ngã xuống trong trận đánh ấy khi mới 22 tuổi.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với đôi chân không còn lành lặn. Những năm đầu cuộc sống rất khó khăn, nhưng ông không cho phép mình gục ngã. Ông học nghề, làm kinh tế và tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh.
Không chỉ chăm lo gia đình, ông còn thường xuyên đến các trường học kể chuyện truyền thống cho học sinh. Mỗi lần nhắc đến đồng đội, giọng ông lại chùng xuống:
"Những người còn sống như chúng tôi phải sống thật tốt, bởi đó cũng là phần đời của những đồng đội đã nằm lại."



