Câu chuyện: “Người tù binh không khuất phục”
Câu chuyện: “Người tù binh không khuất phục”
Giữa miền quê yên bình của thôn Lự, xã Bảo Yên, có một người đàn ông mái tóc bạc trắng nhưng ánh mắt vẫn sáng và hiền hậu – ông Nguyễn Hữu Lạp, sinh năm 1940. Ít ai biết rằng đằng sau vóc dáng giản dị ấy là cả một thời tuổi trẻ được gửi vào lửa đạn, một cuộc đời gắn với những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng hào hùng.
Những năm cuối thập niên 60, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, chàng trai Nguyễn Hữu Lạp từ thôn Lự đã gác lại ruộng nương, từ biệt gia đình, xung phong lên đường nhập ngũ. Với ý chí kiên cường và niềm tin sắt son vào độc lập dân tộc, đồng chí nhanh chóng trở thành một chiến sĩ gan dạ, được đồng đội quý mến.
Trong một trận đánh ác liệt, khi đơn vị làm nhiệm vụ chốt giữ, đồng chí Lạp không may bị quân địch bắt giữ. Bị đưa vào trại giam, ông phải đối mặt với những đòn tra tấn tàn bạo: bị đánh đập, bỏ đói, dọa dẫm để ép khai báo. Mỗi ngày trong phòng giam là một thử thách sống – chết, nhưng người chiến sĩ trẻ ấy vẫn một lòng kiên trung.
“Tôi sống hay chết không quan trọng. Điều quan trọng là không được phản bội đồng đội, không phản bội Tổ quốc” – ông vẫn thường nói khi kể lại.
Địch thay nhau hỏi cung, dùng đủ thủ đoạn để moi thông tin, nhưng trước sau ông vẫn chỉ nói một câu duy nhất:
“Tôi là người lính Giải phóng. Tôi không có gì để khai.”
Sự kiên định của ông khiến bọn cai ngục nhiều phen tức giận, nhưng cũng buộc chúng bất lực. Không khuất phục được ý chí sắt đá ấy, cuối cùng chúng buộc phải chuyển ông cùng một số tù binh khác sang trại khác, rồi sau đó trao trả.
Ngày được trở về với đơn vị, vừa trông thấy đồng đội, ông chỉ nở một nụ cười gầy nhưng rạng rỡ – nụ cười của người đã chiến thắng chính mình và chiến thắng kẻ thù bằng lòng trung kiên tuyệt đối.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Lạp trở về quê hương thôn Lự, sống cuộc đời bình dị của một người nông dân. Nhưng trong lòng mỗi người dân nơi đây, ông luôn là biểu tượng của lòng dũng cảm, của khí phách người chiến sĩ Cụ Hồ – dù bị giam cầm, tra tấn vẫn không khuất phục, không phản bội lý tưởng.
Ngày nay, mỗi khi kể lại những ký ức năm xưa, giọng ông vẫn trầm ấm nhưng ánh mắt rực lên niềm tự hào:
“Tôi chỉ làm những gì một người lính phải làm. Còn sống được đến hôm nay là nhờ đồng đội đã ngã xuống.”
Câu chuyện về người tù binh kiên trung Nguyễn Hữu Lạp vẫn được người dân thôn Lự nhắc đến như một bài học sống động về ý chí, lòng trung thành và tình yêu Tổ quốc – để thế hệ trẻ hôm nay hiểu và trân trọng hơn giá trị của hòa bình mà cha ông đã đổi bằng máu và nước mắt.



