Bài viết

Câu chuyện: Người vợ bên bến đợi

Ninh Bình22/04/2026Đoàn phường Tiên Sơn - Tỉnh Ninh Bình (Đoàn phường Tiên Sơn - Tỉnh Ninh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bên dòng sông nhỏ chảy qua Tiên Sơn, có một người phụ nữ tên là Liên, ngày nào cũng ra bến đứng lặng nhìn về phía xa. Chồng chị là một chiến sĩ đã lên đường từ những năm đầu chiến tranh, để lại lời hẹn giản dị: “Ngày thắng lợi, anh sẽ trở về qua bến này.”

Từ đó, bến sông trở thành nơi gắn bó với cuộc đời chị. Mỗi buổi sáng, sau khi lo xong việc nhà, chị lại ra bến. Khi thì mang theo rổ rau, khi thì chỉ đứng lặng nhìn dòng nước trôi. Người trong làng ban đầu còn hỏi han, rồi dần quen với hình ảnh ấy – một người vợ kiên nhẫn chờ đợi.

Có những ngày mưa, bến sông vắng lặng, nước dâng cao, gió thổi lạnh buốt. Chị vẫn đứng đó, chiếc áo nâu ướt sũng, ánh mắt không rời khỏi con đường phía xa. Người ta hỏi:
“Chị không sợ chờ mãi mà không thấy anh ấy về sao?”

Chị chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Còn tin, thì còn đợi.”

Năm tháng trôi qua, chiến tranh kết thúc. Những người lính lần lượt trở về làng, mang theo niềm vui đoàn tụ. Nhưng chồng chị Liên thì không. Tin báo về muộn, nhẹ như một cơn gió, nhưng đủ làm cả bầu trời của chị lặng đi.

Từ hôm đó, chị không còn ra bến mỗi ngày nữa. Nhưng vào những buổi chiều lặng gió, người ta vẫn thấy chị đứng nhìn về phía sông, như một thói quen không thể bỏ.

Không còn là chờ đợi, mà là nhớ.
Không còn là hy vọng, mà là giữ gìn một lời hẹn đã hóa thành ký ức.

Ở Tiên Sơn, người ta nhắc đến chị Liên như một biểu tượng của những người vợ thời chiến – những người không cầm súng, nhưng mang trong lòng một sức mạnh bền bỉ, lặng lẽ như dòng sông chảy mãi không ngừng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn