Câu chuyện Nguyễn Khánh Ngân
Người lính giữ cầu Khánh Khê
Tháng 2 năm 1979, tôi thuộc đơn vị bộ binh bảo vệ khu vực cầu Khánh Khê, Lạng Sơn.
Cầu là tuyến giao thông quan trọng. Khi pháo địch bắn dồn dập, đơn vị tôi được lệnh giữ bằng mọi giá. Đất đá văng tung tóe, nước sông đục ngầu vì bom.
Ngày 18 tháng 2, địch tiến sát đầu cầu. Chúng tôi chia thành từng tổ nhỏ, bám trụ từng mố cầu. Đồng chí đại đội trưởng bị thương nhưng vẫn chỉ huy.
Đêm xuống, cầu vẫn đứng vững. Chúng tôi mệt rã rời nhưng lòng không nao núng. Tôi hiểu rằng nếu cây cầu này mất, phía sau sẽ rất nguy hiểm.
Bốn mươi năm sau, tôi có dịp trở lại. Cây cầu mới đã được xây lại khang trang. Nhưng với tôi, nơi ấy mãi là ký ức của những ngày lửa đạn.



