CÂU CHUYỆN: NGUYỄN VĂN LÊN (TƯ ĐỊA) – NGƯỜI GIỮ LỬA PHONG TRÀO TRONG NHỮNG NGÀY KHÓ KHĂN
Những năm 1934 – 1935, khi phong trào cách mạng ở Nam Bộ vừa trải qua những đợt khủng bố trắng của thực dân Pháp, nhiều cơ sở bị tan rã, nhiều cán bộ bị bắt, không khí đấu tranh dường như lắng xuống.
Ở vùng Lộc Ninh – Phước Hội, người dân vẫn sống lặng lẽ, nhưng trong lòng ai cũng mang nặng nỗi uất ức.
Chính trong thời điểm ấy, một người cán bộ xuất hiện.
Đó là đồng chí Nguyễn Văn Lên, thường gọi là Tư Địa.
Ông không mang theo quân đội.
Không mang theo vũ khí.
Ông mang theo niềm tin.
Được phân công về hoạt động tại khu vực rừng Bàu Sen, Bàu Dài – nơi còn hoang vu, ít người qua lại, ông bắt đầu công việc của mình: gây dựng lại phong trào cách mạng từ con số gần như bằng không.
Không có cơ sở, ông đi tìm người.
Không có tổ chức, ông bắt đầu từ từng cá nhân.
Ban ngày, ông hòa vào cuộc sống của dân.
Ban đêm, ông lặng lẽ gặp gỡ, trò chuyện.
Ông không nói những điều xa vời.
Ông hỏi:
“Vì sao mình khổ?”
“Vì sao mình bị áp bức?”
Rồi từ những câu hỏi ấy, ông dẫn dắt người dân hiểu về con đường cách mạng.
Ban đầu, người ta còn dè chừng.
Nhưng Tư Địa không nóng vội.
Ông kiên trì.
Kiên trì như người gieo hạt giữa đất khô.
Một người hiểu.
Rồi hai người tin.
Rồi một nhóm nhỏ bắt đầu hình thành.
Từng bước một, ông khôi phục lại các tổ chức cơ sở, gây dựng lại niềm tin đã bị địch tìm cách dập tắt.
Có những ngày ông phải di chuyển liên tục để tránh tai mắt địch.
Có những đêm phải ngủ giữa rừng, không lửa, không ánh sáng.
Nhưng ông chưa từng rời bỏ nhiệm vụ.
Bởi ông hiểu:
nếu không giữ được ngọn lửa này, phong trào sẽ tắt.
Những năm sau đó, phong trào cách mạng tại khu vực Lộc Ninh – Suối Ông Hùng dần được khôi phục, trở thành nền tảng quan trọng cho giai đoạn đấu tranh sau này.
Những con người sau này tham gia kháng chiến, nhiều người đã từng được giác ngộ từ những ngày đầu ấy.
Và phía sau họ… là những người như Tư Địa.
Ông không chỉ là người hoạt động.
Ông là người nối lại mạch sống của cách mạng.
Giữ lửa – trong lúc tưởng như lửa đã tàn.



