CÂU CHUYỆN NHÂN CHỨNG LỊCH SỬ: DÒNG CHẢY KHÔNG NGỪNG CỦA NGƯỜI LÍNH GIÀ NGUYỄN VĂN MINH
Chú Nguyễn Văn Minh - 1964 - Chi hội Trưởng CCB ấp Lương Thuận xã Châu Hoà, Vĩnh Long
Buổi chiều ở ấp Lương Thuận, những vạt nắng cuối ngày rải xuống con đường ven kênh rợp bóng dừa nước. Trong căn nhà nhỏ ở cuối ấp, chú Nguyễn Văn Minh, nay đã bước sang tuổi ngoài sáu mươi, vẫn giữ thói quen cũ: chiếc radio bật vừa đủ nghe tiếng thời sự, còn đôi bàn tay thì cẩn thận lau lại từng tấm bằng khen, huy hiệu – những kỷ vật đi cùng chú suốt một chặng đường dài gắn với màu áo lính.
Sinh năm 1964, tuổi thơ của chú Minh là những ngày chạy giặc, nghe tiếng đại bác từ bên kia sông dội lại. Mới mười mấy tuổi, chú đã biết phụ cha mẹ gác đêm, chuyển thư mật cho lực lượng địa phương. Chú kể:
"Hồi đó nhỏ lắm, đâu biết sợ. Chỉ thấy người lớn làm gì thì mình giúp nấy. Tới khi lớn hơn chút, mới hiểu là mình đang góp phần vào cuộc chiến của quê hương.”
Hòa bình lập lại, người thanh niên Nguyễn Văn Minh tiếp tục tham gia lực lượng quân đội và công tác địa phương. Từ một đoàn viên thanh niên nhiệt huyết, rồi một chiến sĩ bộ đội biên phòng, đến khi trở về quê hương lập gia đình, chú Minh vẫn giữ trong mình lời hứa năm xưa: còn sống là còn cống hiến.
Năm tháng trôi qua, chú được tín nhiệm bầu làm Chi hội trưởng Chi hội Cựu chiến binh ấp Lương Thuận. Ở vị trí ấy, chú không chỉ là người đại diện tiếng nói của hội viên, mà còn là “cột mốc” truyền lửa cho thế hệ trẻ trong ấp. Chú vận động bà con bê tông hoá đường giao thông, hỗ trợ hội viên khó khăn, giúp các thanh niên lầm lỗi tái hòa nhập cộng đồng, và đặc biệt là tổ chức nhiều buổi kể chuyện truyền thống cho Đoàn – Đội.
Có lần, trong buổi sinh hoạt với thanh niên xã, chú nói:
"Chuyện chú kể không phải để tụi con thương hại thế hệ chú. Mà để tụi con biết, mỗi người sinh ra ở mảnh đất này đều mang một phần trách nhiệm gìn giữ nó.”
Dưới mái tóc bạc trắng, giọng chú vẫn chắc, ánh mắt vẫn sáng mỗi khi nhắc về quá khứ. Nhưng chú Minh không bao giờ tự nhận mình là anh hùng. Chú nói anh hùng là những người đã nằm lại, còn những cựu chiến binh như chú chỉ là “người giữ lửa”.
Chiều xuống, chú Minh lại đứng trước sân, nhìn con đường liên ấp vừa mới được bê tông hóa – tuyến đường mà chú đã vận động bà con suốt mấy tháng trời. Gió từ dòng kênh trước nhà thổi vào mát rượi. Chú mỉm cười:
"Ngày xưa đánh giặc để có bình yên. Giờ có bình yên rồi thì phải giữ, phải làm cho nó tốt hơn nữa. Vậy mới xứng.”
Với người dân ấp Lương Thuận, chú Nguyễn Văn Minh không chỉ là Chi hội trưởng CCB.
Chú là nhân chứng sống của một thời bom đạn, là người anh, người chú, và là tấm gương về sự thủy chung, nghĩa tình của người lính Vĩnh Long – dù thời chiến hay thời bình.



