CÂU CHUYỆN NHAN SẮC TRỜI
Nhan Sắc Trời Ban Hồi đó tôi mới 16 tuổi — cái tuổi mà người ta bắt đầu nhận ra mình khác biệt. Tôi không phải là đứa học giỏi nhất lớp, cũng chẳng phải người hoạt bát hay nổi bật về tài năng. Nhưng tôi có một thứ mà ai cũng nhắc đến: khuôn mặt. Bạn bè hay nói đùa rằng tôi “ăn gian tạo hóa”, còn mấy đứa lớp bên thì thỉnh thoảng ghé qua chỉ để nhìn rồi cười khúc khích. Ban đầu, tôi thấy điều đó thật vui. Mỗi lần đi ngang qua hành lang, có người quay lại nhìn, tôi lại thấy lòng mình như được nâ
Nhan Sắc Trời Ban Hồi đó tôi mới 16 tuổi — cái tuổi mà người ta bắt đầu nhận ra mình khác biệt. Tôi không phải là đứa học giỏi nhất lớp, cũng chẳng phải người hoạt bát hay nổi bật về tài năng. Nhưng tôi có một thứ mà ai cũng nhắc đến: khuôn mặt. Bạn bè hay nói đùa rằng tôi “ăn gian tạo hóa”, còn mấy đứa lớp bên thì thỉnh thoảng ghé qua chỉ để nhìn rồi cười khúc khích. Ban đầu, tôi thấy điều đó thật vui. Mỗi lần đi ngang qua hành lang, có người quay lại nhìn, tôi lại thấy lòng mình như được nâ



