Câu chuyện nhân vật: Sống vì Đảng, chết không rời Đảng
Câu chuyện nhân vật: Sống vì Đảng, chết không rời Đảng
Câu chuyện nhân vật: Sống vì Đảng, chết không rời Đảng
Trong bảo tàng tỉnh Quảng Ninh, bức tượng đồng khắc họa hình ảnh hai người tù cộng sản gầy gò, một người đang cởi chiếc áo duy nhất để trao cho người kia luôn khiến khách tham quan xúc động nghẹn ngào. Người trao áo chính là Vũ Văn Hiếu – người cộng sản kiên trung, Bí thư đầu tiên của Đặc khu ủy khu mỏ Quảng Ninh.
Vũ Văn Hiếu giác ngộ cách mạng từ sớm và được cử về hoạt động tại vùng mỏ vào cuối những năm 1920. Với sự năng nổ và bản lĩnh, ông đã cùng các đồng chí gây dựng phong trào công nhân mạnh mẽ tại Hòn Gai, Cẩm Phả. Tháng 4 năm 1930, Đặc khu ủy khu mỏ được thành lập, Vũ Văn Hiếu vinh dự được chỉ định làm Bí thư. Dưới sự lãnh đạo của ông, giai cấp công nhân vùng mỏ đã trở thành một đội quân chính trị tiên phong, làm khiếp sợ thực dân Pháp.
Cuộc đời hoạt động của ông là chuỗi ngày đối mặt với lao tù khắc nghiệt. Ông bị địch bắt hai lần và đày ra "địa ngục trần gian" Côn Đảo. Tại đây, những đòn tra tấn dã man và chế độ lao tù hà khắc đã bào mòn thân thể ông, nhưng không thể khuất phục được ý chí sắt đá của người con vùng mỏ.
Câu chuyện cảm động nhất diễn ra vào những ngày cuối đời của ông tại nhà tù Côn Đảo năm 1943. Khi đó, sức khỏe của Vũ Văn Hiếu đã cạn kiệt vì bệnh tật và đòn roi, ông biết mình không thể qua khỏi. Trong phòng giam lạnh lẽo, ông chỉ còn lại duy nhất một chiếc áo may-ô rách nát. Khi đồng chí Lê Duẩn (sau này là Tổng Bí thư) đến thăm, Vũ Văn Hiếu đã gắng gượng chút hơi tàn, cởi chiếc áo đang mặc và tha thiết nói: "Anh hãy mặc lấy chiếc áo này để sống mà tiếp tục chiến đấu cho Đảng, tôi sắp chết rồi..."
Đồng chí Lê Duẩn nghẹn ngào không nỡ nhận, nhưng Vũ Văn Hiếu kiên quyết: "Tôi chết đi nhưng Đảng phải sống, anh sống chính là Đảng sống". Ông trút hơi thở cuối cùng sau khi đã dâng hiến tất cả những gì cuối cùng mình có cho sự nghiệp cách mạng.
Hành động "Trao áo" của Vũ Văn Hiếu đã trở thành biểu tượng cao đẹp nhất của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, về tình đồng chí và sự trung thành tuyệt đối với lý tưởng. Ngày nay, tên của ông không chỉ được đặt cho những con đường lớn, những ngôi trường tại Quảng Ninh mà cốt cách của ông vẫn mãi tỏa sáng, là tấm gương soi cho các thế hệ thợ mỏ và người dân Việt Nam.



