Câu chuyện nhỏ về liệt sĩ hy sinh ở Khe Sanh
Ở vùng đồi núi thôn Xa Re, xã Khe Sanh (Quảng Trị), nhiều năm sau chiến tranh, đội quy tập hài cốt đã tìm thấy 14 bộ hài cốt chiến sĩ Việt Nam từng hy sinh trong trận đánh ác liệt tại Khe Sanh. Các hài cốt được bọc trong bao tử sĩ, kèm những di vật chiến trường như vải dù, dây dù, cúc áo, ống thủy tinh, dây thông tin, vỏ đạn AK… – những dấu tích thiêng liêng còn lại sau trận chiến khốc liệt. 
Câu chuyện theo hình ảnh di vật
• Một chiếc vải dù rách từng là phần của ba lô đeo trên lưng liệt sĩ.
• Dây thông tin điện thoại, radio gợi nhớ những lần cố gắng liên lạc giữa đồng đội trong lửa đạn.
• Vỏ đạn AK cho thấy họ đã chiến đấu đến viên đạn cuối cùng.
• Những ống thủy tinh nhỏ và cúc áo chỉ ra chuyện họ là những thanh niên mới lớn, mang theo chút tư trang cá nhân nhỏ bé, nhưng đầy hy vọng về ngày chiến thắng. 
Khi những hài cốt này được quy tập và an táng tại Nghĩa trang liệt sĩ xã Khe Sanh, cộng đồng, chính quyền và đồng đội đã tổ chức lễ truy điệu trang trọng. Trong không khí nghiêm trang ấy, mọi người dâng hương, dành phút mặc niệm để tưởng nhớ những người con ưu tú anh dũng chiến đấu, hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc – góp phần bảo vệ quê hương và nền hòa bình hôm nay.
Thanh là một chàng trai 19 tuổi, quê ở một làng nhỏ Quảng Trị. Ngày nhập ngũ, Thanh còn mang trong mình những mơ ước tuổi trẻ: được học xong chữ, giúp mẹ trồng lúa, thăm lại làng mỗi mùa hè. Nhưng chiến tranh gọi, và cậu đã không chần chừ, quyết tâm gia nhập đơn vị để bảo vệ quê hương.
Sáng hôm chia tay, mẹ đưa cho Thanh một mảnh khăn tay cũ, nói khẽ:
“Con mang theo cho mẹ một chút may mắn, dù đi đâu cũng nhớ giữ mình.”
Thanh ôm mẹ, hứa sẽ trở về. Nhưng cả hai đều biết, lời hứa ấy ẩn chứa những hiểm nguy khó lường.
Tại Khe Sanh, rừng núi âm u, sương mù dày đặc, bom đạn Mỹ nổ liên tục.
Thanh cùng đồng đội kéo pháo, cõng lương thực, nối dây điện thoại thông tin, giữa núi cao và đường rừng trơn trượt.
Mỗi ngày, Thanh chứng kiến nhiều đồng đội hy sinh, nhưng luôn trấn an nhau tiến lên.
Anh hay nói với đồng đội:
“Chỉ cần một người đứng vững, đồng đội sẽ còn hy vọng.”
Một đêm, đơn vị nhận lệnh tiến vào chốt Mỹ, đặt mìn phá đường tiếp tế.
Thanh xung phong đi đầu.
Đường núi trơn, đạn pháo rơi sát. Anh bị thương, nhưng vẫn kéo quả mìn vào đúng vị trí cần thiết.
Khi quả mìn nổ, mở đường cho đồng đội tiến lên, Thanh đã hy sinh tại chỗ, tuổi đời chưa đầy 20.
Đồng đội tìm thấy mảnh khăn tay mẹ cậu, chiếc ba lô rách, vỏ đạn AK, dây thông tin điện thoại.
Những di vật ấy kể câu chuyện về tình mẹ, sự dũng cảm, và tinh thần chiến đấu kiên cường.
Thanh được mai táng tại Nghĩa trang liệt sĩ Khe Sanh, nhưng ký ức về anh sống mãi trong đồng đội và dân làng.



